Bài viết

Người Mẹ Ở Hậu Phương

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Sáu sống một mình trong căn nhà tranh cuối làng. Ba người con trai đều ra trận.

Ngày tiễn con đi, bà không khóc. Bà chỉ dặn:

“Đất nước còn chiến tranh thì tụi bây phải đi.”

Ban ngày bà ra đồng cấy lúa, tối đến lại cùng phụ nữ trong làng đan áo gửi bộ đội. Đôi mắt bà mờ dần vì thức khuya bên ngọn đèn dầu.

Mỗi lần có giấy báo tử từ xã đưa xuống, cả làng chìm trong im lặng. Bà Sáu luôn run tay khi nghe tiếng xe đạp dừng trước cổng.

Rồi một ngày, giấy báo tử thật sự đến.

Người con cả hy sinh trong một trận đánh ở biên giới.

Bà ngồi rất lâu bên bàn thờ mới lập. Sáng hôm sau, bà vẫn ra đồng như thường lệ.

Người ta hỏi sao bà mạnh mẽ đến vậy.

Bà chỉ cười buồn:

“Nếu mình gục xuống thì những đứa còn sống biết dựa vào ai.”

Ngày đất nước hòa bình, hai người con còn lại trở về. Họ thấy tóc mẹ đã bạc trắng tự bao giờ.

Trong căn nhà nhỏ, bà Sáu đặt ba đôi dép trước hiên. Một đôi dành cho người con mãi mãi không về

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn