Cựu chiến binh

NGƯỜI MẸ Ở HẬU PHƯƠNG

Thanh Hóa07/06/2026NGUYỄN THỊ KIỀU (Xã Hoằng Hóa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng quân ngũ, mỗi khi nhắc đến gia đình, người mà bác Lê Viết Ba nhớ nhiều nhất chính là mẹ.

Bác kể:

“Ngày ấy nhà còn khó khăn, nhưng mỗi lần gửi thư cho tôi, mẹ luôn nói rằng ở nhà mọi việc đều ổn để tôi yên tâm công tác.”

Thực tế sau này bác mới biết, những năm đó cha mẹ phải vất vả lo toan cuộc sống, chăm sóc ruộng đồng và gia đình.

Trong những lá thư gửi con trai, mẹ không bao giờ kể chuyện khó khăn.

Bà chỉ hỏi thăm sức khỏe, động viên con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Có lần nhận được thư, đọc đến dòng chữ: “Cả nhà đều khỏe, con cứ yên tâm công tác”, bác lặng người rất lâu.

Bác tâm sự:

“Sau này làm cha rồi tôi mới hiểu tình thương của cha mẹ lớn đến nhường nào.”

Những lá thư của mẹ không chỉ là nguồn động viên mà còn là điểm tựa tinh thần cho người lính trẻ nơi xa.

Đến hôm nay, mỗi lần nhắc về mẹ, giọng bác vẫn đầy xúc động.

Bởi phía sau mỗi người lính luôn có một hậu phương âm thầm hy sinh và chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn