NGƯỜI MẸ Ở HẬU PHƯƠNG
Ở cuối con đường làng đầy bụi đỏ, có một ngôi nhà nhỏ lợp mái lá. Đó là nhà của bà Sáu — người phụ nữ đã tiễn cả hai người con trai ra trận.Ngày tiễn con, bà không khóc. Bà chỉ dặn: “Đi đi con. Đừng lo cho má. Đất nước mình cần.” Từ đó, mỗi buổi sáng, bà lại ra đầu ngõ, nhìn về phía con đường đất dẫn ra quốc lộ. Không phải để đợi ai về, mà như một thói quen — một niềm hy vọng mỏng manh. Cuộc sống ở hậu phương không hề nhẹ nhàng. Bom đạn có thể không rơi trực tiếp xuống làng, nhưng cái đói, cái thiếu thì luôn rình rập. Bà Sáu vừa làm ruộng, vừa tham gia đội hậu cần, gánh gạo, tiếp tế cho bộ đội. Có lần, giữa trưa nắng gắt, bà ngã quỵ trên đường vì kiệt sức. Nhưng khi tỉnh lại, việc đầu tiên bà hỏi là: “Gạo… có giao kịp không?” Người ta bảo bà nghỉ ngơi. Bà lắc đầu. “Còn sức là còn làm. Mấy đứa ngoài đó còn khổ hơn mình.”
Thư từ chiến trường gửi về không đều. Có tháng nhận được một lá, có khi mấy tháng liền bặt tin. Mỗi lần có người đưa thư vào làng, tim bà lại đập nhanh hơn. Một buổi chiều, bà nhận được thư của người con út. “Má ơi, con vẫn khỏe. Đừng lo cho con. Khi nào thắng, con sẽ về phụ má làm ruộng…” Bà đọc đi đọc lại lá thư ấy hàng chục lần, rồi cẩn thận gấp lại, cất vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Nhưng rồi, một ngày, người ta mang về một tờ giấy . Không phải thư. Là giấy báo tử. Người con cả… đã hy sinh. Bà Sáu ngồi lặng rất lâu. Không khóc, không nói. Đến tối, bà thắp nhang lên bàn thờ, đặt tờ giấy bên cạnh di ảnh chồng.
“Ông… đón con về nhé…” Giọng bà run, nhưng không vỡ.
Sau ngày đó, bà vẫn tiếp tục công việc. Người trong làng hỏi:
“Sao bà không nghỉ một thời gian?”
Bà đáp:
“Nó mất rồi… mình càng phải sống tốt hơn, làm thay phần nó.” Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Người con út trở về. Ngày thấy con bước vào ngõ, bà Sáu đứng lặng. Rồi bà chạy đến, ôm chầm lấy con. Lần đầu tiên sau bao năm, bà khóc. “Con về rồi… còn một đứa về là má mừng rồi…” Một buổi chiều, hai mẹ con ra thăm mộ người con cả. Ngôi mộ đơn sơ, nằm trên một triền đồi. Người con út quỳ xuống, khẽ nói: “Anh… em về rồi…” Bà Sáu đứng phía sau, tay run run đặt lên bia mộ. “Má giữ được một đứa… còn một đứa, má gửi lại đất nước…” Gió thổi nhẹ qua cánh đồng. Những hy sinh thầm lặng nơi hậu phương… chưa bao giờ được kể hết. Nhưng chính họ — những người mẹ như bà Sáu — đã giữ cho “hoa lửa” không tắt, bằng một tình yêu bền bỉ hơn mọi đau thương.



