Người mẹ ở lại
Chiến tranh bắt đầu khi con trai bà vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày tiễn con đi, bà không khóc. Bà chỉ lặng lẽ gói cho con nắm cơm độn khoai, buộc lại chiếc khăn tay cũ rồi dúi vào balô. Trước lúc bước qua cổng làng, con quay lại nhìn bà. Bà mỉm cười, nhưng bàn tay nắm chặt vạt áo đã run lên từ lúc nào không hay. Từ ngày con đi, căn nhà nhỏ trở nên vắng lặng. Mỗi sáng, bà vẫn dậy sớm quét sân, nhóm bếp, nấu cơm như thể lát nữa con sẽ về ăn. Chiếc ghế tre con thường ngồi được bà đặt ngay ngắn bên b
Chiến tranh bắt đầu khi con trai bà vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày tiễn con đi, bà không khóc. Bà chỉ lặng lẽ gói cho con nắm cơm độn khoai, buộc lại chiếc khăn tay cũ rồi dúi vào balô. Trước lúc bước qua cổng làng, con quay lại nhìn bà. Bà mỉm cười, nhưng bàn tay nắm chặt vạt áo đã run lên từ lúc nào không hay.
Từ ngày con đi, căn nhà nhỏ trở nên vắng lặng. Mỗi sáng, bà vẫn dậy sớm quét sân, nhóm bếp, nấu cơm như thể lát nữa con sẽ về ăn. Chiếc ghế tre con thường ngồi được bà đặt ngay ngắn bên bàn, chưa một lần đem cất đi.
Chiến tranh ngày một ác liệt. Bom đạn dội về làng. Nhà cửa sập, ruộng vườn tan hoang. Bà theo dân làng đào hầm trú ẩn, nhưng tối đến vẫn lén thắp một ngọn đèn dầu trước hiên. Bà tin, ở đâu đó ngoài mặt trận, con sẽ biết nhà mình vẫn còn ánh sáng.
Thư con gửi về thưa dần. Có bức chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Mẹ giữ sức khỏe. Con vẫn ổn.”
Bà đọc đi đọc lại đến mòn cả mép giấy. Những đêm mưa, bà trải thư dưới đèn, lần tay theo từng nét chữ, như thể đang chạm vào chính bàn tay con.
Rồi làng bắt đầu nhận giấy báo tử. Nhà này, nhà kia. Mỗi lần có cán bộ xã đi ngang, tim bà lại thắt lại. Bà sợ nghe tiếng gọi tên mình, nhưng sâu thẳm trong lòng, bà vẫn nuôi một niềm tin mong manh: con mình sẽ khác.
Nhiều năm trôi qua, mái tóc bà bạc dần. Lưng còng xuống theo từng mùa gió bấc. Người ta khuyên bà chuẩn bị tinh thần, nhưng bà chỉ lắc đầu. Bà vẫn giữ thói quen nấu dư một bát cơm mỗi bữa, vẫn giặt phơi chiếc áo cũ của con, treo ngay trước hiên nhà.
Một buổi chiều cuối năm, khi gió thổi hun hút qua hàng tre, bà nghe tiếng bước chân chậm chạp ngoài ngõ. Bà ngẩng lên. Một người lính đứng đó, áo sờn vai, gương mặt hốc hác, ánh mắt mệt mỏi.
Trong khoảnh khắc, bà không nhận ra con bằng đôi mắt. Nhưng trái tim bà nhận ra ngay.
Bà bước tới, chạm vào cánh tay người lính, run run như sợ tất cả chỉ là giấc mơ. Người lính quỳ xuống, giọng nghẹn lại:
– Mẹ ơi… con về rồi.
Bà ôm con thật chặt. Không khóc thành tiếng. Nước mắt lặng lẽ thấm ướt vai áo lính. Bà nghe rõ nhịp tim con mình – nhịp tim của sự sống mà bà đã chờ đợi suốt cả tuổi già.



