Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ Ở LẠI GIỮA LỬA ĐẠN (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Mẫn)

Tôi tìm về xã Đôn Xuân – mảnh đất từng in hằn dấu chân của chiến tranh – trong một buổi chiều lặng gió. Những con đường quê hôm nay đã yên bình, nhưng đâu đó trong từng tấc đất vẫn còn vọng lại ký ức của một thời bom đạn. Là một cán bộ Đoàn trên hành trình sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi đã dừng lại thật lâu khi nghe kể về Mẹ Nguyễn Thị Mẫn – một người mẹ đã sống và hy sinh như chính một người chiến sĩ.

Vĩnh Long24/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tìm về xã Đôn Xuân – mảnh đất từng in hằn dấu chân của chiến tranh – trong một buổi chiều lặng gió. Những con đường quê hôm nay đã yên bình, nhưng đâu đó trong từng tấc đất vẫn còn vọng lại ký ức của một thời bom đạn. Là một cán bộ Đoàn trên hành trình sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi đã dừng lại thật lâu khi nghe kể về Mẹ Nguyễn Thị Mẫn – một người mẹ đã sống và hy sinh như chính một người chiến sĩ.

Mẹ Nguyễn Thị Mẫn sinh năm 1923, quê ở xã Đôn Xuân, huyện Trà Cú (nay thuộc huyện Duyên Hải). Mẹ là người phụ nữ nông dân hiền lành, tảo tần, cùng chồng là ông Trần Văn Danh nuôi dạy năm người con trong những năm tháng đất nước đầy biến động. Cuộc sống vốn đã khó khăn, nhưng chiến tranh đã đẩy gia đình Mẹ vào những thử thách khắc nghiệt hơn.

Không chỉ tiễn con lên đường, chính Mẹ cũng trực tiếp tham gia cách mạng. Là một hội viên Nông hội của xã, Mẹ âm thầm góp sức vào công cuộc kháng chiến, làm nhiệm vụ liên lạc, canh gác, bảo vệ cán bộ. Với Mẹ, tình yêu quê hương không chỉ là lời nói, mà là hành động, là sự dấn thân không ngại hiểm nguy.

Ngày 13 tháng 11 năm 1968 – một ngày không ai có thể quên. Hôm ấy, Mẹ được phân công làm nhiệm vụ gác đường để đảm bảo an toàn cho cuộc họp của cán bộ. Trong đêm tối, giữa không gian căng thẳng của vùng địch kiểm soát, Mẹ vẫn kiên cường bám trụ. Nhưng rồi, địch phát hiện, bao vây. Trước họng súng kẻ thù, người mẹ ấy không hề lùi bước. Mẹ đã anh dũng hy sinh, lấy chính thân mình để bảo vệ cho đồng đội.

Sự hy sinh của Mẹ không chỉ là mất mát của gia đình, mà còn là nỗi đau chung của cả quê hương.

Ba năm sau, chiến tranh vẫn chưa dừng lại. Người con của Mẹ – liệt sĩ Trần Văn Rớt, sinh năm 1948 – tiếp bước con đường cách mạng. Là Tiểu đội phó đội du kích xã Đôn Châu, anh mang trong mình lòng quả cảm và ý chí kiên cường của thế hệ trẻ. Ngày 26 tháng 6 năm 1971, trong một lần thực hiện nhiệm vụ, trên đường trở về, anh đã vĩnh viễn nằm lại khi một quả lựu đạn bất ngờ phát nổ.

Người mẹ đã hy sinh, người con cũng không trở về. Câu chuyện của gia đình Mẹ Nguyễn Thị Mẫn khiến tôi lặng đi. Không còn nước mắt nào có thể diễn tả hết nỗi đau ấy – một gia đình đã dâng hiến cả máu thịt cho Tổ quốc.

Người dân nơi đây kể rằng, Mẹ sống giản dị, ít nói, nhưng trong ánh mắt luôn ánh lên sự kiên định. Có lẽ, chính tình yêu quê hương đã làm nên sức mạnh để Mẹ bước qua nỗi sợ hãi, để đứng vững giữa lằn ranh sinh tử.

Ngày 04 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Nhưng với những người con đất Đôn Xuân, Mẹ đã là anh hùng từ rất lâu – từ khoảnh khắc Mẹ chọn ở lại giữa hiểm nguy, để bảo vệ những người khác.

Tôi rời Đôn Xuân khi ánh chiều dần buông xuống. Trên con đường nhỏ, tôi chợt nghĩ: có những con người không chỉ sống một cuộc đời, mà còn trở thành biểu tượng. Mẹ Nguyễn Thị Mẫn chính là một biểu tượng như thế – biểu tượng của lòng dũng cảm, của đức hy sinh, và của tình yêu quê hương sâu nặng.

Câu chuyện của Mẹ không chỉ để nhớ, mà để nhắc nhở chúng ta hôm nay: hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Và trong sâu thẳm trái tim mình, tôi hiểu rằng – có những người mẹ, dù đã đi xa, nhưng vẫn mãi ở lại… trong từng tấc đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ Ở LẠI GIỮA LỬA ĐẠN (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Mẫn) | Câu chuyện thời hoa lửa