Bài viết

NGƯỜI MẸ Ở LẠI SAU CHIẾN TRANH

Ninh Bình16/05/2026Phạm Thị Thùy Trang (Đoàn xã Nam Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ Ở LẠI SAU CHIẾN TRANH

Ở một vùng quê nghèo thuộc Quảng Nam, có một người mẹ mà ai trong làng cũng kính trọng. Người ta gọi mẹ bằng một cái tên rất giản dị: mẹ Thứ.

Ngôi nhà của mẹ nằm nép mình bên hàng tre, cũ kỹ và im lặng. Nhưng điều khiến người ta chú ý không phải là căn nhà, mà là bàn thờ lớn đặt ở gian giữa. Trên đó có rất nhiều bát nhang và những tấm di ảnh. Đó là hình của các con mẹ – những người đã không bao giờ trở về.

Mẹ có rất nhiều con trai. Ngày đất nước còn chiến tranh, từng người một xin mẹ lên đường ra trận. Lần nào tiễn con, mẹ cũng chỉ lặng lẽ gói ghém ít đồ, dặn dò vài câu rồi đứng nhìn theo cho đến khi bóng con khuất hẳn sau lũy tre làng.

Có người hỏi mẹ:

– Mẹ có sợ không, khi hết đứa này đến đứa khác ra đi?

Mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp:

– Sợ chứ… nhưng đất nước còn chiến tranh thì tụi nó phải đi.

Năm tháng trôi qua, tin báo tử lần lượt gửi về. Mỗi lần như vậy, mẹ không khóc lớn. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp thêm một nén nhang, đặt thêm một tấm ảnh lên bàn thờ. Đôi mắt mẹ ngày càng sâu hơn, nhưng dáng lưng vẫn thẳng, như thể mẹ đang cố gắng đứng vững thay cho những đứa con đã ngã xuống.

Người con cuối cùng ra đi vào một buổi sáng sớm. Trước khi đi, anh nắm tay mẹ rất lâu. Mẹ nhìn con, giọng chậm rãi:

– Nếu không về… thì cũng đừng hổ thẹn với quê hương.

Đó là lần cuối cùng mẹ thấy con.

Chiến tranh kết thúc. Làng xóm rộn ràng ngày đoàn tụ. Những người lính trở về trong vòng tay gia đình. Nhưng ngôi nhà của mẹ Thứ vẫn lặng im. Không có ai bước qua cánh cổng cũ. Không có tiếng gọi “mẹ ơi” vang lên nữa.

Chiều chiều, mẹ thường ngồi trước hiên nhà, nhìn ra con đường đất. Gió thổi qua hàng tre xào xạc, như tiếng bước chân ai đó từ rất xa. Nhưng rồi tất cả lại chìm vào im lặng.

Có người hỏi:

– Mẹ có buồn không?

Mẹ khẽ gật đầu:

– Buồn chứ… nhưng đất nước hòa bình rồi, vậy là được.

Câu nói ấy khiến ai nghe cũng nghẹn lại.

Năm tháng qua đi, mẹ già yếu dần. Nhưng bàn thờ các con vẫn luôn được lau dọn sạch sẽ. Những nén nhang vẫn cháy đều mỗi ngày. Đó là cách mẹ giữ các con ở lại bên mình.

Người ta nói mẹ là “Mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng với mẹ, mẹ chỉ là một người mẹ bình thường – một người mẹ đã dành tất cả những gì mình có cho đất nước.

Và có lẽ, điều lớn lao nhất không phải là sự hy sinh, mà là cách mẹ lặng lẽ sống tiếp sau tất cả mất mát… như một chứng nhân của lịch sử, và như một biểu tượng không lời của tình mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn