NGƯỜI MẸ Ở LẠI SAU CHIẾN TRANH
Đất nước hòa bình.
Bản làng Sơn Lương dần đổi khác. Đường đất đỏ ngày nào đã rộng hơn, trẻ con được đi học đầy đủ hơn.
Nhưng trong căn nhà nhỏ bên sườn núi, mẹ Lành vẫn sống một mình.
Ngày nào mẹ cũng quét sạch con đường trước ngõ. Ngày nào mẹ cũng thắp hương cho các con đúng giờ như khi họ còn sống.
Thanh niên trong xã thường ghé giúp mẹ gùi nước, chẻ củi. Ai cũng kính trọng mẹ như người thân trong gia đình.
Một lần, có em nhỏ hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ có buồn không khi các bác không về?”
Mẹ vuốt tóc em rồi cười rất nhẹ:
“Buồn chứ con. Nhưng nếu được chọn lại, mẹ vẫn để các anh đi.”
Đứa trẻ ngơ ngác:
“Vì sao ạ?”
Mẹ nhìn lên lá cờ đỏ trước sân nhà văn hóa bản:
“Vì có hòa bình hôm nay, các con mới được lớn lên yên bình thế này.”



