Khác

NGƯỜI MẸ Ở LẠI SAU LŨY TRE LÀNG

Người mẹ không ra chiến trường, nhưng cả cuộc đời sống cùng chiến tranh bằng chờ đợi, lo âu và hy sinh thầm lặng.

Hưng Yên28/12/2025Trường Tiểu học Thụy Quỳnh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đi qua làng quê không chỉ bằng tiếng súng, mà bằng những khoảng trống. Trống trong ngôi nhà khi con trai lên đường, trống trên thửa ruộng khi thiếu bàn tay lao động, trống trong lòng người mẹ khi mỗi ngày trôi qua là một ngày chờ tin con.

Người mẹ ở lại sau lũy tre làng không có quân phục, không mang súng, nhưng gánh trên vai cả hậu phương. Bà tiễn con ra trận trong buổi sáng còn sương, lời dặn chỉ vỏn vẹn vài câu, còn nước mắt thì nuốt vào trong. Bà hiểu rằng nếu mình khóc, con sẽ không yên lòng.

Từ ngày con đi, làng quê vẫn thế, nhưng lòng người mẹ không còn như trước. Mỗi tiếng máy bay vọng xa, mỗi tin tức từ mặt trận đều khiến tim bà thắt lại. Ban ngày bà cặm cụi ngoài đồng, tối về thắp đèn dầu, ngồi vá lại chiếc áo cũ của con, như thể con vẫn còn đâu đó trong nhà.

Người mẹ không biết chiến trường ở đâu, cũng không hiểu bản đồ, chiến thuật. Nhưng bà hiểu chiến tranh là sự sống còn. Và bà chấp nhận mất mát ấy bằng sự lặng lẽ của người mẹ Việt Nam bao đời nay.

Khi hòa bình trở lại, có những người mẹ được đón con về. Nhưng cũng có những người mẹ chỉ đón tấm giấy báo tử. Dù thế nào, người mẹ ở lại sau lũy tre làng vẫn tiếp tục sống, tiếp tục thắp lửa cho gia đình, như chưa từng than vãn một lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn