NGƯỜI MẸ Ở LẠI SAU NHỮNG CHUYẾN ĐI
NGƯỜI MẸ Ở LẠI SAU NHỮNG CHUYẾN ĐI
Trong một lần cùng đoàn công tác của Đoàn Thanh niên phường Phú Tân đến thăm các gia đình chính sách, chúng tôi dừng chân trước một căn nhà nhỏ nằm nép mình bên con kênh cũ. Ngôi nhà không mới, cũng không quá cũ, nhưng gọn gàng, yên tĩnh. Trước hiên có treo lá cờ Tổ quốc đã sờn màu theo năm tháng.
Đó là nhà của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu – người mẹ mà tên tuổi gắn liền với những năm tháng kháng chiến gian khổ của quê hương Phú Tân.
Tuổi trẻ của mẹ gắn với ruộng đồng và cách mạng
Mẹ Lê Thị Sáu sinh năm 1920, trong một gia đình nông dân nghèo ở Phú Tân. Tuổi thơ của mẹ gắn với ruộng lúa, bờ mương, với những buổi theo cha mẹ ra đồng từ sáng sớm. Cuộc sống vất vả nhưng yên bình cho đến khi chiến tranh lan về miền quê này.
Những năm kháng chiến chống Pháp, rồi sau đó là chống Mỹ, Phú Tân trở thành vùng hoạt động của cách mạng. Bom đạn, càn quét, bắt bớ diễn ra thường xuyên. Người dân nơi đây vừa sản xuất, vừa che chở cho cán bộ, bộ đội.
Mẹ Sáu tham gia cách mạng từ rất sớm. Ban đầu là nấu cơm, tiếp tế lương thực, sau đó là làm giao liên, đưa thư, dẫn đường cho cán bộ qua các tuyến kênh rạch. Công việc tưởng chừng giản đơn, nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Những chuyến đi không hẹn ngày về
Mẹ Sáu có ba người con trai. Lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh, cả ba sớm ý thức được trách nhiệm với quê hương. Người con đầu nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Người con thứ hai tham gia lực lượng du kích địa phương. Người con út làm nhiệm vụ liên lạc, vận chuyển vũ khí.
Mỗi lần tiễn con đi làm nhiệm vụ, mẹ không dám hỏi khi nào con về. Mẹ hiểu, trong thời chiến, có những chuyến đi là đi mãi.
Năm 1968, trong một trận càn lớn, người con thứ hai của mẹ hy sinh. Tin báo về trong một buổi chiều mưa. Mẹ lặng lẽ thắp nhang, rồi xin tổ chức cho tiếp tục tham gia công tác hậu cần. Với mẹ, ở lại cũng là một cách chiến đấu.
Vài năm sau, người con cả cũng ngã xuống ở chiến trường xa. Nỗi đau chồng lên nỗi đau, nhưng mẹ Sáu vẫn kiên cường. Mẹ nói với bà con xung quanh:
“Còn giặc thì còn đánh. Con mình ngã xuống rồi, mình không thể yếu lòng.”
Người con út tiếp tục hoạt động cho đến ngày đất nước thống nhất.
Ngày hòa bình và cuộc sống sau chiến tranh
Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, Phú Tân bước vào thời kỳ mới. Những hố bom được lấp lại, những con đường dần hình thành. Mẹ Sáu lúc này đã lớn tuổi, nhưng vẫn giữ thói quen sinh hoạt giản dị, cần mẫn.
Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận những hi sinh to lớn của mẹ và gia đình. Ngày nhận danh hiệu, mẹ chỉ nói ngắn gọn:
“Tui mừng vì đất nước yên bình, vậy là đủ rồi.”
Những năm cuối đời, mẹ sống cùng con cháu, nhưng ký ức về chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi lần có đoàn viên thanh niên đến thăm, mẹ lại kể chuyện xưa bằng giọng chậm rãi, không tô vẽ, không kể công. Mẹ chỉ mong lớp trẻ hiểu rằng, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Giữ lửa truyền thống cho thế hệ sau
Sau khi mẹ qua đời, căn nhà vẫn được con cháu gìn giữ cẩn thận. Bàn thờ liệt sĩ luôn ấm hương khói. Vào các dịp lễ lớn, đoàn viên thanh niên phường Phú Tân thường đến quét dọn, thắp nhang, nghe kể lại những câu chuyện về mẹ.
Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa.
Lời kết
Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu là một mảnh ghép trong bức tranh lớn của lịch sử dân tộc. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng:
mỗi bước đi trên con đường hòa bình đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những chuyến đi không hẹn ngày về của những người con – và những người mẹ ở lại.



