Người Mẹ Ở Ngã Ba Đồng Lộc
Năm 1968, cô gái trẻ Hồng tình nguyện tham gia thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc, làm nhiệm vụ san lấp hố bom và giữ thông đường ra tiền tuyến. Ở quê, mẹ cô luôn mong ngóng thư con, xúc động trước những dòng thư kể về tinh thần lạc quan dù gian khổ. Trong lá thư cuối, Hồng hứa sau chiến tranh sẽ về trồng hàng cau cho mẹ, nhưng cô đã hy sinh trong một trận bom. Người mẹ lặng lẽ đau buồn, giữ lá thư như kỷ vật, và sau này trước nhà vẫn có hàng cau xanh tốt. Câu chuyện ca ngợi sự hy sinh và
Năm 1968, khi chiến tranh ngày càng khốc liệt, cô gái tên Hồng mới mười tám tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc. Công việc của cô và đồng đội là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến và giữ cho tuyến đường huyết mạch không bị cắt đứt.
Ở quê nhà, mẹ cô ngày nào cũng ngồi trước hiên nhà chờ thư con. Mỗi lần nhận được thư, bà đều đọc đi đọc lại nhiều lần. Trong thư, Hồng thường kể rằng công việc rất vất vả nhưng ai cũng vui vì biết mình đang góp sức cho đất nước.
Trong bức thư cuối cùng, Hồng viết: “Khi nào hết giặc, con sẽ về trồng cho mẹ một hàng cau trước ngõ.” Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện. Hồng đã hy sinh cùng đồng đội trong một trận bom.
Ngày nhận tin dữ, người mẹ ngồi rất lâu trước hiên nhà, tay cầm lá thư cuối cùng của con gái. Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Nhiều năm sau, trước nhà bà vẫn có một hàng cau xanh tốt.
Câu chuyện khiến người ta hiểu rằng có những lời hứa rất nhỏ bé, rất đời thường, nhưng lại mang theo cả một tình yêu thương lớn lao.



