Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ Ở PHƯƠNG THẠNH – NƠI NỖI ĐAU HÓA THÀNH NIỀM TỰ HÀO

Trong hành trình về nguồn tại xã Phương Thạnh, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Huỳnh Thị Kim – một người mẹ bình dị nhưng đã trải qua những mất mát lớn lao trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Mẹ sinh năm 1926, lớn lên giữa vùng quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Lập gia đình với đồng chí Phạm Văn Dữ, Mẹ có bốn người con – ba trai, một gái. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ từng là nơi ấm áp, nơi những đứa con lớn lên trong tình yêu thương và trong những câu chuyện về quê hương, về đất nước.

Vĩnh Long18/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình về nguồn tại xã Phương Thạnh, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Huỳnh Thị Kim – một người mẹ bình dị nhưng đã trải qua những mất mát lớn lao trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Mẹ sinh năm 1926, lớn lên giữa vùng quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Lập gia đình với đồng chí Phạm Văn Dữ, Mẹ có bốn người con – ba trai, một gái. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ từng là nơi ấm áp, nơi những đứa con lớn lên trong tình yêu thương và trong những câu chuyện về quê hương, về đất nước.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra, gia đình Mẹ không đứng ngoài cuộc. Chồng Mẹ – liệt sĩ Phạm Văn Dữ – tham gia cách mạng từ năm 1955. Ông nhận nhiệm vụ hoạt động bí mật trong lòng địch, làm công tác binh vận tại ấp Phú Hòa. Dù bị địch phát hiện, bắt giữ và tra tấn dã man, ông vẫn một mực giữ vững khí tiết, không khai báo. Ngày 06/11/1961, ông anh dũng hy sinh, để lại sau lưng người vợ và các con trong nỗi đau xé lòng.

Mất chồng, Mẹ gạt nước mắt, tiếp tục nuôi con và giữ vững niềm tin vào cách mạng. Nhưng chiến tranh không dừng lại ở đó.

Người con trai của Mẹ – liệt sĩ Phạm Văn Ánh – khi trưởng thành đã nối bước cha, tham gia cách mạng. Năm 1968, anh nhận nhiệm vụ vận chuyển vũ khí từ liên khu miền Tây về phục vụ chiến đấu. Trên hành trình ấy, khi đến cù lao Lục Sĩ Thành (huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long), đoàn tàu bị địch phát hiện và bắn phá. Anh đã anh dũng hy sinh vào ngày 15/6/1968, giữa dòng sông quê hương còn nặng mùi khói lửa.

Tin dữ lần thứ hai đến với Mẹ, như một nhát dao cứa sâu vào trái tim vốn đã nhiều vết thương. Chồng mất, con mất – những người thân yêu nhất lần lượt rời xa. Nhưng Mẹ vẫn đứng vững. Mẹ không gục ngã trước nỗi đau, mà âm thầm sống, âm thầm chịu đựng, như chính cách mà bao người mẹ Việt Nam đã làm trong những năm tháng chiến tranh.

Người dân Phương Thạnh kể lại rằng, Mẹ hiền lắm, ít nói, nhưng luôn toát lên một sự kiên cường. Trong ánh mắt của Mẹ là nỗi buồn, nhưng cũng là niềm tự hào – tự hào vì chồng và con đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Ngày 04/8/2014, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời đã hiến dâng những điều thiêng liêng nhất.

Rời Phương Thạnh, lòng tôi nặng trĩu nhưng cũng dâng lên niềm kính phục. Là một người trẻ, một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng mình phải sống xứng đáng hơn với những hy sinh ấy.

Câu chuyện về Mẹ Huỳnh Thị Kim không chỉ là ký ức của một gia đình, mà là một phần máu thịt của quê hương. Và những hy sinh ấy sẽ mãi là ngọn lửa âm thầm cháy, soi sáng con đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn