Người mẹ ở quê
Người mẹ ở quê
Chiều nào bà cũng ra đầu ngõ, đứng nhìn về phía con đường làng. Không ai gọi, không ai nhắc, nhưng đó đã trở thành thói quen.
Hàng xóm đi qua thường hỏi:
“Bà đợi ai đấy?”
Bà chỉ cười nhẹ:
“Đứng cho mát.”
Nhưng ai cũng hiểu.
Con trai bà đi từ nhiều năm trước. Những lá thư thưa dần rồi ngừng hẳn. Bà không hỏi nhiều, cũng không than thở.
Chỉ là mỗi chiều, bà lại ra đứng đó.
Có những hôm trời mưa, bà vẫn đứng dưới mái hiên, nhìn ra xa. Có những hôm nắng gắt, bà đội nón, đứng lâu hơn một chút.
Một ngày, người ta mang về một tin. Không phải điều bà mong chờ, nhưng bà đã chuẩn bị từ lâu.
Bà không khóc. Chỉ ngồi lặng đi rất lâu.
Từ đó, bà không ra đầu ngõ nữa.
Nhưng mỗi khi nhìn con đường, người ta vẫn thấy ở đó một khoảng trống – nơi từng có một người mẹ đứng đợi.



