Bài viết

NGƯỜI MẸ Ở TUYẾN SAU

Ở một làng quê xa chiến trường, mẹ của Hòa mỗi chiều đều ra đầu ngõ ngóng tin con. Mẹ không biết mặt trận ở đâu, chỉ biết con mình đang ở nơi rất xa, rất nguy hiểm. Mỗi lá thư đến, mẹ đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Có những đoạn con viết rất ngắn, nhưng mẹ hiểu: viết dài quá là không có thời gian, viết kỹ quá là để mẹ đỡ lo. Ngày nhận giấy báo tử, mẹ không khóc thành tiếng. Mẹ lặng lẽ gấp lá thư cuối cùng của con, đặt lên bàn thờ, rồi ra vườn nhổ cỏ, như mọi ngày. Nỗi đau của mẹ không ồn ào, như

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng quê xa chiến trường, mẹ của Hòa mỗi chiều đều ra đầu ngõ ngóng tin con. Mẹ không biết mặt trận ở đâu, chỉ biết con mình đang ở nơi rất xa, rất nguy hiểm.
Mỗi lá thư đến, mẹ đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Có những đoạn con viết rất ngắn, nhưng mẹ hiểu: viết dài quá là không có thời gian, viết kỹ quá là để mẹ đỡ lo.
Ngày nhận giấy báo tử, mẹ không khóc thành tiếng. Mẹ lặng lẽ gấp lá thư cuối cùng của con, đặt lên bàn thờ, rồi ra vườn nhổ cỏ, như mọi ngày. Nỗi đau của mẹ không ồn ào, nhưng kéo dài suốt cả cuộc đời.
Người mẹ ở tuyến sau không cầm súng, không ra trận, nhưng đã hiến dâng cho Tổ quốc điều quý giá nhất của mình. Sự hy sinh thầm lặng ấy chính là nền móng để tiền tuyến vững vàng đi tới chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn