Người mẹ ôm lá thư vào ngực
Ông Lê Bá Ước là cựu chiến binh trực tiếp tham gia chiến đấu trong Trận chiến Thành cổ Quảng Trị. Trong nhiều cuộc giao lưu với thế hệ trẻ, ông đã kể lại ký ức về một bức thư của người đồng đội gửi về gia đình ngay trước khi bước vào trận đánh cuối cùng – lá thư không bao giờ đến được tay người nhận cho đến sau ngày đất nước thống nhất.
Ông trao lại lá thư đã được gìn giữ suốt nhiều năm. Đôi bàn tay người mẹ run run mở từng nếp gấp. Trong thư, người con viết rằng mình vẫn khỏe, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và tin tưởng vào ngày đất nước hòa bình. Dòng cuối cùng chỉ vỏn vẹn:
"Con hứa sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Nếu con không trở về, mẹ đừng quá đau buồn. Con đã sống một cuộc đời có ý nghĩa."
Đọc xong, người mẹ ôm lá thư vào ngực và bật khóc. Còn ông Lê Bá Ước lặng lẽ thắp nén hương trước bàn thờ người đồng đội, coi như đã hoàn thành lời hứa năm xưa.
Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ rằng, phía sau mỗi người lính là một gia đình, một người mẹ, một quê hương luôn ngóng đợi. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao lá thư còn dang dở và những lời hứa chưa kịp thực hiện.



