Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ PHƯƠNG THẠNH VÀ HAI NGỌN LỬA TUỔI XUÂN

Mẹ Nguyễn Thị Dương sinh năm 1926, dân tộc Kinh, quê quán xã Phương Thạnh. Mẹ lập gia đình với ông Phạm Văn Tư (sinh năm 1925), người cùng quê, và sinh được 09 người con (07 trai, 02 gái). Cuộc sống gia đình đông con giữa thời chiến đầy gian nan, nhưng trong căn nhà nhỏ nơi miền quê sông nước, Mẹ luôn là người giữ lửa yêu thương, nuôi dưỡng các con bằng sự cần cù và bằng cả lòng yêu nước sâu nặng.

Vĩnh Long15/01/2026ĐOÀN TN XÃ HƯNG MỸ (Chi đoàn THCS Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ PHƯƠNG THẠNH VÀ HAI NGỌN LỬA TUỔI XUÂN

Trong những ngày đi về cơ sở để sưu tầm tư liệu lịch sử phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, thanh niên, tôi có dịp dừng chân tại xã Phương Thạnh, huyện Càng Long. Giữa miền quê thanh bình hôm nay, câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Dương (1926 – 2011) vẫn còn nguyên sức lay động, như lời nhắc nhở sâu sắc về những hy sinh thầm lặng của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.

Mẹ Nguyễn Thị Dương sinh năm 1926, dân tộc Kinh, quê quán xã Phương Thạnh. Mẹ lập gia đình với ông Phạm Văn Tư (sinh năm 1925), người cùng quê, và sinh được 09 người con (07 trai, 02 gái). Cuộc sống gia đình đông con giữa thời chiến đầy gian nan, nhưng trong căn nhà nhỏ nơi miền quê sông nước, Mẹ luôn là người giữ lửa yêu thương, nuôi dưỡng các con bằng sự cần cù và bằng cả lòng yêu nước sâu nặng.

Khi kháng chiến chống đế quốc Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, hai người con trai của Mẹ đã nối gót nhau lên đường bảo vệ quê hương. Người con trai đầu là liệt sĩ Phạm Văn Bé, sinh năm 1950, tham gia cách mạng ngày 01 tháng 01 năm 1964, cấp bậc Thượng sĩ, chiến đấu trong Bộ đội địa phương huyện Càng Long. Anh gắn bó với từng cánh đồng, con kênh quê nhà, kiên cường thực hiện nhiệm vụ giữa vòng vây địch. Ngày 07 tháng 7 năm 1972, trong lúc đang làm nhiệm vụ tại ấp Phú Thạnh, anh bị địch phục kích, bị thương nặng. Đồng đội đưa anh về xã Bình Phú cấp cứu, nhưng anh đã anh dũng hy sinh. Tin con mất đến với Mẹ giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, nỗi đau như xé lòng, nhưng Mẹ nén chặt nước mắt, tiếp tục làm hậu phương tinh thần cho gia đình và cách mạng.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, Mẹ lại tiễn người con trai thứ hai là liệt sĩ Phạm Văn Kiệt, sinh năm 1956. Anh tham gia cách mạng ngày 01 tháng 02 năm 1974, cũng với cấp bậc Thượng sĩ, trong lực lượng Bộ đội địa phương huyện Càng Long. Dù tuổi đời còn rất trẻ, anh vẫn không ngại hiểm nguy, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn. Ngày 06 tháng 3 năm 1974, anh đã hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc, để lại bao ước mơ còn dang dở của tuổi thanh xuân.

Hai lần tiễn con ra đi không ngày trở lại, Mẹ Nguyễn Thị Dương phải gánh chịu nỗi đau mà không lời nào diễn tả hết. Nhưng vượt lên trên mất mát riêng tư, Mẹ luôn tin rằng sự hy sinh của các con mình là để đổi lấy hòa bình, độc lập cho quê hương, đất nước. Chính niềm tin ấy đã giúp Mẹ sống trọn vẹn những năm tháng còn lại với sự kiên cường, nhân hậu và lặng thầm.

Ghi nhận công lao to lớn của Mẹ, ngày 04 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Nguyễn Thị Dương (theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN). Danh hiệu thiêng liêng ấy là sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với một người mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Dương là bài học sống động cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, về đức hy sinh và trách nhiệm với quê hương. Với tất cả tấm lòng của người con Càng Long, chúng tôi xin cúi đầu tưởng nhớ Mẹ và các anh hùng liệt sĩ, nguyện sống xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy, để Phương Thạnh mãi yên bình, để đất nước Việt Nam mãi trường tồn trong hòa bình và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn