Người mẹ ra ngõ mỗi chiều
Dù biết con không thể trở về, bà vẫn giữ thói quen ra đầu ngõ mỗi chiều. Bà đứng đó, nhìn con đường làng vắng lặng. Người ta hỏi sao còn chờ, bà chỉ cười buồn: “Đứng ri cho đỡ nhớ.” Cái chờ của người mẹ không còn là hy vọng, mà là một phần của nỗi nhớ.


