Người Mẹ Sau Hậu Phương
Ở làng quê yên ả, bà Tư có ba người con trai đều ra trận. Mỗi lần nghe tiếng xe dừng ngoài ngõ, tim bà lại thắt lại. Có lúc là cán bộ xã mang giấy báo tử cho nhà hàng xóm. Có lúc chỉ là người quen ghé xin bát nước.
Bà Tư tham gia nuôi giấu cán bộ, gánh gạo, vá áo cho bộ đội. Ban đêm, bà thắp đèn dầu, ngồi vá từng đường kim mũi chỉ, miệng lẩm nhẩm cầu mong con mình còn sống.
Ngày nhận tin người con thứ hai hy sinh, bà ngồi lặng rất lâu. Rồi bà gấp tờ giấy lại, cất vào rương, đứng dậy tiếp tục nấu cơm cho đội du kích tối nay. “Còn đánh giặc,” bà nói, “thì còn phải sống cho đàng hoàng.”
Chiến tranh qua đi, chỉ một người con trở về, mang theo vết thương suốt đời. Bà Tư già đi nhanh chóng, nhưng mỗi chiều, bà vẫn quét sạch sân, như thể vẫn đang chờ tiếng bước chân từ con đường làng.



