NGƯỜI MẸ SINH CON GIỮA LÒNG ĐẤT LỬA QUẢNG BÌNH
Bà ngoại tôi quê ở Bố Trạch, nơi từng hứng chịu nhiều bom đạn trong kháng chiến chống Mỹ. Dù không trực tiếp chiến đấu, bà đã trải qua những năm tháng lao động khổ sai, sống giữa cảnh chiến tranh ác liệt.
Người mẹ sinh con giữa lòng đất lửa Quảng Bình
Bà ngoại tôi không phải là người trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài chiến trường, nhưng cuộc đời bà cũng đi qua những năm tháng chiến tranh đầy bom đạn và mất mát. Bà sinh ra và lớn lên ở huyện Bố Trạch – mảnh đất miền Trung khắc nghiệt, cũng là một trong những nơi hứng chịu nhiều bom đạn ác liệt trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ngày ấy, quê hương bà gần như không có một ngày bình yên. Máy bay Mỹ liên tục ném bom, tiếng còi báo động vang lên giữa trưa nắng hay giữa đêm khuya đã trở thành điều quen thuộc với người dân nơi đây. Những mái nhà bị bom cày xới, những cánh đồng tan hoang, cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Người dân vừa lao động sản xuất, vừa sống trong nỗi lo bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Bà thường kể lại rằng thời đó cực khổ vô cùng. Ban ngày bà cùng mọi người đi lao động khổ sai, làm việc quần quật để kiếm cái ăn giữa thời chiến. Đêm đến, cả làng lại chui xuống hầm trú ẩn. Có những hôm vừa ăn cơm chưa xong đã nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, ai nấy vội ôm con chạy xuống hầm đất tối om. Những đứa trẻ lớn lên trong tiếng bom nhiều hơn tiếng ru.
Điều khiến con cháu trong nhà day dứt và xúc động nhất là câu chuyện ngày bà sinh mẹ tôi. Hôm ấy chiến sự vẫn còn rất căng thẳng. Bom đạn vọng về làm rung chuyển cả mặt đất. Trong căn hầm nhỏ chật hẹp dưới lòng đất, không điện, không bệnh viện, không một điều kiện đầy đủ như bây giờ, bà đã vượt qua đau đớn để sinh ra mẹ tôi. Giữa tiếng bom xa gần, tiếng khóc của một đứa trẻ cất lên như minh chứng cho sự sống và niềm hy vọng giữa những tháng năm khốc liệt nhất.
Bà nói rằng người phụ nữ thời ấy không có quyền yếu đuối. Dù sợ hãi, dù thiếu ăn thiếu mặc, họ vẫn phải gồng mình sống, nuôi con và chờ chồng, chờ người thân ngoài chiến trường trở về. Chính những người mẹ nơi hậu phương đã âm thầm giữ lấy mái ấm gia đình để những người lính yên lòng chiến đấu.
Sau này, khi đất nước hòa bình, bà vẫn sống giản dị, tần tảo như bao người phụ nữ Việt Nam khác. Bà không bao giờ nhận mình là người có công lớn, chỉ thường kể lại những năm tháng ấy bằng giọng nói chậm rãi, đôi mắt xa xăm như vẫn còn nghe tiếng bom vọng lại từ quá khứ.
Giờ đây bà đã đi xa, nhưng câu chuyện về người mẹ sinh con dưới hầm trú ẩn giữa vùng đất lửa Quảng Bình vẫn luôn khiến con cháu nghẹn ngào mỗi khi nhắc lại. Bà không phải người lính nơi tiền tuyến, nhưng bà chính là biểu tượng của những người phụ nữ Việt Nam kiên cường, lặng lẽ hy sinh cả tuổi thanh xuân để giữ lấy sự sống và niềm tin trong chiến tranh.



