Bài viết

NGƯỜI MẸ “SUỐI CHẢY VỀ SÔNG”

Bắc Ninh07/04/2026Nguyễn Thanh Tâm-10a8-THPT Tiên Du số 1 (Liên bão)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ “SUỐI CHẢY VỀ SÔNG”

( tên tác giả: Nguyễn Thanh Tâm-10a8-THPT Tiên Du số 1)

Mạch Sống Của Đất: Suối Chảy Về Sông

Hoàng hôn buông xuống xóm nhỏ bên dòng sông Thu Bồn mang theo cái không khí đặc quánh mùi khói bom và cỏ cháy. Khói không bay cao mà cứ là là mặt đất, quyện vào cái nắng hanh hao của vùng đất Điện Bàn trung dũng. Trong căn nhà lá đơn sơ, mẹ Thứ ngồi lặng lẽ bên bậc cửa. Đôi bàn tay mẹ – những ngón tay gầy guộc, nhăn nheo như rễ cây xà cừ giànua – đang tỉ mẩn vá lại chiếc áo trấn thủ bạc màu.

Bối cảnh nhà mẹ lạ lắm, nó là một "khoảng lặng" đầy nhức nhối giữa tâm bão chiến tranh. Trên vách đất ấy, những tờ giấy báo tử được mẹ xếp ngay ngắn dưới bát hương nghi ngút khói. Một tờ, hai tờ... rồi đến chín tờ. Chín người con trai của mẹ đã lần lượt ra đi, tan vào lòng đất mẹ để giữ lấy màu xanh cho quê hương. Người ta bảo mẹ là "người đàn bà thép", nhưng có ai thấu chăng, mỗi lần một người cán bộ ghé thăm và cúi đầu không nói, là một lần trái tim mẹ lại thêm một vết sẹo dài. Mẹ không khóc thành tiếng, nước mắt mẹ đã lặn vào trong, hóa thành mạch nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng niềm tin tất thắng.

Đêm đó, Thành – đứa con trai duy nhâts còn lại, nay là chiến sĩ giao liên – tạt về nhà giữa hai trận đánh càn. Tiếng đại bác từ đồn địch xa xa vẫn vọng về, rung lên từng hồi khô khốc, xé toạc màn đêm. Trong ánh đèn dầu lạc tù mù, mẹ nhìn con, ánh mắt đục mờ nhưng kiên định như mặt nước hồ sâu. Mẹ không hỏi con khi nào về, mẹ chỉ hỏi:

— "Các con ngoài kia có đủ gạo ăn khoong? Giày có còn lành để vượt núi không?"

Mẹ lục trong hũ gạo đã cạn gần tới đáy, chắt chiu những hạt cuối cùng để nấu một nồi cơm thơm mùi nắng mới. Nhìn con ăn ngon lành, mẹ khẽ nói, giọng run run nhưng chắc nịch:

— "Chín anh con đã ngã xuống để giữ lấy mảnh vườn này, dòng sông này. Con đi, đừng lo cho mẹ. Mẹ là gốc cây già, héo hon một chút cũng được, nhưng các con là mầm non, phải vươn lên cho đến ngày thấy được mặt trời độc lập."

Thành nắm lấy bàn tay mẹ, người mẹ nhỏ bé nhưng sao gánh nổi cả một giang sơn trên đôi vai gầy. Anh biết, mẹ không chỉ là mẹ của anh. Mẹ là người đã bí mật đào năm hầm bí mật ngay trong vườn nhà, là người sẵn sàng nằm đè lên nắp hầm để che mắt địch khi chúng vào càn quét. Có những đêm mưa tầm tã, mẹ một mình thức trắng, tai lắng nghe tiếng động của giặc, tay sờ mẫm nắp hầm để tiếp tế cơm nước cho những người đồng đội của con. Mẹ giống như một con suối nhỏ, âm thầm chắt chiu từng giọt sống, từng bát cơm, từng giấc ngủ cho cách mạng.

Triết lý của mẹ đơn giản mà vĩ đại: Mẹ ví những người con là suối, còn độc lập dân tộc là sông lớn. Suối có chảy thì sông mới đầy. Khi Thành hỏi mẹ có hận chiến tranh không, mẹ chỉ nhìn ra dòng sông Thu Bồn đang cuộn chảy mà đáp:

— "Hận chứ con, nhưng nếu ai cũng sợ, ai cũng giữ con mình lại nhà, thì lấy ai đi giữ nước? Sông không bao giờ cạn nếu suối còn chảy. Đất nước không bao giờ mất nếu lòng dân còn bền."

Khi tiếng súng phía xa lại vang lên giục giã, Thành hôn lên trán mẹ rồi tan biến vào màn đêm đặc quánh. Mẹ đứng đó, nhìn theo bóng con cho đến khi chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào của sông Thu Bồn. Mẹ hiểu rằng, sự hy sinh của mẹ và những người con không bao giờ là vô nghĩa. Họ chính là một phần của hình hài đất nước, như những vần thơ của Nguyễn Khoa Điềm:

“ Và ở đâu trên khắp ruộng đồng gò bãi

Chẳng mang một dáng hình, một ao ước, một lối sống cha ông

Ôi Đất Nước sau bốn nghìn nămđi đâu ta cũng thấy

Những cuộc đời đã hoá núi sông ta..”

(trích Trường ca Mặt đường khát vọng)

Mẹ Thứ lại quay vào nhà, tiếp tục công việc của mình. Mẹ vá áo, mẹ canh hầm, mẹ chờ đợi. Cuộc đời mẹ là minh chứng hùng hồn nhất cho một chân lý: "Suối có thể cạn, đá có thể mòn, nhưng mạch sống từ lòng mẹ Việt Nam sẽ luôn chảy mãi, dào dạt và bất tận như dòng sông hướng về biển lớn." Thời hoa lửa ấy có thể thiêu rụi xóm làng, nhưng chẳng bao giờ dập tắt được ngọn lửa hy vọng trong ánh mắt người mẹ anh hùng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn