Người mẹ Tây Ninh tiễn ba con ra trận
Ở một vùng quê gần Dương Minh Châu, có một người mẹ nghèo sống bằng nghề làm ruộng.
Khi chiến tranh ác liệt, cả ba người con trai lần lượt xin nhập ngũ.
Ngày tiễn con đi, mẹ chỉ dặn:
– Nếu Tổ quốc cần, các con phải sống cho xứng đáng.
Năm đầu tiên, người con cả hy sinh trong một trận đánh lớn. Hai năm sau, người con thứ hai cũng mãi mãi không trở về.
Người ta sợ mẹ không chịu nổi đau thương. Nhưng bà vẫn âm thầm làm việc, nuôi người con út tiếp tục chiến đấu.
Ngày đất nước hòa bình, người con út trở về với nhiều vết thương trên cơ thể.
Mẹ ôm con khóc:
– Vậy là nhà mình còn một người trở về…
Câu chuyện của những bà mẹ ở Tây Ninh thời chiến đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng.


