NGƯỜI MẸ THÁI BÌNH GIẤU GẠO TRONG CHUM GỬI CON RA TRẬN
Câu chuyện về một người mẹ Thái Bình âm thầm giấu gạo trong chum sành, dành từng bữa ăn để gửi ra tiền tuyến cho con và đồng đội con.
Trong góc bếp nhà bà Phạm Thị Nhẫn, có một chiếc chum sành cũ, miệng nứt, luôn được đậy kín. Đó không phải chum mắm.
Đó là chum gạo cho chiến tranh.
1. Giấu gạo như giấu sinh mạng
Bà Nhẫn có hai con trai đi bộ đội. Gạo lúc ấy quý hơn vàng. Mỗi nhà chỉ được chia ít ỏi.
Nhưng bà bớt từng bát, phơi khô, giấu vào chum.
Bà nói:
“Con ngoài trận đói hơn mẹ ở nhà.”
2. Chum gạo và những chuyến đi thầm lặng
Khi có đoàn dân công, bà lại lặng lẽ đong gạo, gói trong bao nhỏ, ghi tên đơn vị con.
Có khi bom nổ gần, chum gạo rung lên. Bà lấy thân mình che.
“Chum vỡ thì con đói.”
3. Ngày nhận giấy báo
Một con hy sinh. Một con mất tích.
Chum gạo vẫn còn. Bà vẫn giữ.
Bà nói:
“Biết đâu gạo này nuôi được thằng khác thay con mình.”
4. Hòa bình – chum gạo hóa kỷ vật
Ngày hòa bình, bà đem gạo nấu cơm, mời cả xóm.
Bà bảo:
“Ăn đi, cơm này có máu con tôi.”



