NGƯỜI MẸ THÁI BÌNH VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN BỘ ĐỘI – CÂU CHUYỆN TÌNH QUÂN DÂN TRONG CHIẾN TRANH
Câu chuyện kể về một người mẹ quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) âm thầm nuôi giấu, tiếp tế, che chở cho bộ đội hành quân qua làng. Tình mẫu tử được mở rộng thành tình quân dân – nơi những người lính coi dân là nhà, và người dân coi bộ đội như con ruột.
Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, chiến tranh không chỉ là tiếng bom mà còn là bát cơm nóng của dân làng, là bàn tay người mẹ lặng lẽ đặt lên vai người lính trẻ trước giờ hành quân.
Bà Nguyễn Thị Mão sinh năm 1935, sống cả đời ở vùng quê Hưng Hà. Khi chiến tranh leo thang, làng bà trở thành tuyến hành quân quan trọng. Đêm đêm, bộ đội đi qua, im lặng, nhanh chóng.
Bà Mão không có con trai ra trận, nhưng coi mọi người lính là con.
Những ngày đó, bà giấu gạo, nấu cơm, đun nước lá cho bộ đội. Có đêm, bà che giấu thương binh dưới hầm, nghe bom nổ ngay trên đầu mà không rời vị trí.
“Con người ta, lúc ấy không nghĩ đến sợ. Chỉ nghĩ nếu mình không giúp, các con sẽ chết.”
Tình cảm ấy không cần lời hứa. Chỉ là bản năng của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Sau chiến tranh, nhiều người lính trở lại tìm bà. Có người còn sống, có người chỉ gửi thư từ miền xa. Với bà Mão, mỗi người lính đi qua làng đều đã trở thành một phần máu thịt.
Báo và Phát thanh, Truyền hình Nghệ An từng nhắc đến những câu chuyện như vậy – nơi tình quân dân trở thành sức mạnh thầm lặng, giúp bộ đội vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.
Giờ đây, bà Mão đã khuất, nhưng câu chuyện của bà còn sống trong ký ức làng quê. Không bia đá, không huân chương, chỉ có lời kể truyền từ người này sang người khác.
Chiến tranh đi qua, tình người ở lại.



