Người mẹ thắp lửa giữa những mùa bom – Nguyễn Thị Thứ
Người mẹ thắp lửa giữa những mùa bom – Nguyễn Thị Thứ
Người mẹ thắp lửa giữa những mùa bom – Nguyễn Thị Thứ
Có những câu chuyện không cần tiếng súng vẫn khiến người nghe nghẹn lòng.
Có những con người không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng sự hy sinh của họ lại lớn
lao đến mức trở thành biểu tượng của cả một dân tộc. Với tôi, khi tìm hiểu về những
“nhân chứng lịch sử” của thời hoa lửa, hình ảnh gây ám ảnh và xúc động sâu sắc nhất
chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ.
Mẹ sinh năm 1904 tại xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam –
mảnh đất miền Trung nắng gió, kiên cường và giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời
mẹ gắn liền với hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Nhưng điều khiến cả
nước cúi đầu tri ân là: Mẹ có 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại đã anh dũng hy
sinh trong các cuộc kháng chiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chỉ đọc con số thôi đã thấy đau. Chín người con trai. Chín lần tiễn con đi. Chín
lần nhận tin dữ.
Tôi thử đặt mình vào hoàn cảnh ấy: nếu là một người mẹ bình thường, liệu tôi
có đủ can đảm để tiễn con ra trận khi biết phía trước là bom đạn? Thế nhưng, trong
những năm tháng đất nước bị chia cắt, khi Tổ quốc cần, Mẹ Thứ không ngăn cản bước
chân các con. Mẹ hiểu rằng, nếu ai cũng giữ con mình ở lại, thì ai sẽ đứng lên bảo vệ
quê hương?
Người con trai đầu tiên hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Rồi đến người thứ hai,
thứ ba… Tin báo tử dồn dập như những nhát cắt vào tim người mẹ. Có những lần,
chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau này, Mẹ lại phải nén lòng để tiễn thêm một người con
khác ra đi. Người ta kể rằng, mỗi lần nhận giấy báo tử, Mẹ chỉ lặng lẽ lau nước mắt,
rồi tiếp tục sống, tiếp tục làm chỗ dựa tinh thần cho gia đình và xóm làng.
Sự hy sinh của Mẹ không ồn ào, không bi tráng theo cách thường thấy trong
chiến trận. Đó là sự hy sinh thầm lặng nhưng dai dẳng, kéo dài suốt nhiều năm trời –
một nỗi đau không thể gọi tên.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, Mẹ sống giản dị trong căn nhà nhỏ
nơi quê hương. Những người con đã hóa thân vào đất nước, còn Mẹ trở thành biểu
tượng của lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả. Năm 2010, tượng đài Mẹ Việt Nam
Anh hùng lớn nhất cả nước được xây dựng tại Quảng Nam, lấy nguyên mẫu từ chính
hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Tượng đài ấy không chỉ khắc họa một người mẹ, mà
còn tạc vào đá hình ảnh hàng vạn bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều quý giá
nhất cho Tổ quốc.
Khi đứng trước tượng đài, tôi không chỉ nhìn thấy sự mất mát, mà còn cảm
nhận được một nguồn sức mạnh âm thầm. Đó là sức mạnh của niềm tin vào chính
nghĩa, vào ngày mai độc lập.
Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những câu chuyện như của Mẹ Thứ vẫn còn đó –
nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình. Chúng tôi sinh ra khi đất nước đã
yên tiếng súng. Chúng tôi lớn lên với ước mơ, hoài bão, với giảng đường đại học, với
công nghệ và hội nhập. Nhưng đằng sau tất cả những điều tưởng như hiển nhiên ấy là
máu, là nước mắt, là tuổi xuân và cả cuộc đời của bao thế hệ đi trước.
Tôi tự hỏi: mình sẽ sống thế nào để xứng đáng?
Có lẽ, điều thiết thực nhất không phải là những lời hứa lớn lao, mà là hành
động cụ thể: học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, sống có trách nhiệm với gia đình
và xã hội; biết ơn quá khứ nhưng không ngủ quên trong quá khứ; biến lòng tự hào
thành động lực để cống hiến.
Những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ để ta xúc động rồi quên đi. Chúng là
ngọn lửa truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và trong ánh nhìn hiền từ của Mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi hiểu rằng: yêu nước
không chỉ là cầm súng ra trận. Yêu nước còn là sống sao cho xứng đáng với những
người đã ngã xuống.
Thời hoa lửa đã khép lại bằng hòa bình.
Nhưng ngọn lửa trách nhiệm trong trái tim người trẻ – thì không bao giờ được phép
tắt.


