NGƯỜI MẸ THÉP
Tại vùng quê Xuân Ái hay bất cứ dải đất miền Trung nào, những người mẹ chính là những "pháo đài" vững chắc nhất. Câu chuyện kể về mẹ Thứ, người có căn hầm bí mật ngay dưới bếp lò luôn đỏ lửa. Để đánh lạc hướng những đợt càn quét của địch, mẹ luôn chất đầy củi khô và nấu những nồi cám lợn bốc khói nghi ngút trên nắp hầm. Bên dưới, các chiến sĩ đặc công đang nín thở, lắng nghe tiếng ủng đinh của giặc nện trên nền đất.
Có lần, quân địch nghi ngờ dùng lưỡi lê đâm khắp sàn nhà, mẹ thản nhiên ngồi giã gạo, miệng hát ru con cháu với những câu hát chứa đựng mật mã báo động cho người dưới hầm. Khi quân địch ép mẹ phải chỉ nơi giấu cán bộ, mẹ chỉ vào ngực mình: "Ở đây này, có giỏi thì bắn đi!". Sự bình thản và gan góc của mẹ đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Những người mẹ Việt Nam thời ấy, dù không trực tiếp cầm súng, nhưng bằng đôi bàn tay chai sần và trái tim bao dung, đã chở che cho cả một đội quân, nuôi dưỡng niềm tin vào ngày chiến thắng giữa lòng vùng tạm chiếm.



