NGƯỜI MẸ THÉP PHÚ QUỚI: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ HAI
NGƯỜI MẸ THÉP PHÚ QUỚI: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ HAI

NGƯỜI MẸ THÉP PHÚ QUỚI: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ HAI Trong hàng triệu người mẹ Việt Nam đã dâng hiến những người thân yêu nhất cho Tổ quốc, Mẹ Nguyễn Thị Hai - sinh năm 1921 tại xã Lộc Hòa (nay là xã Phú Quới) - là một trong những tượng đài bi tráng và bất tử về sự hy sinh. Cuộc đời Mẹ là bản anh hùng ca thầm lặng về lòng yêu nước, đức chịu đựng phi thường và sự dâng hiến trọn vẹn, khi Mẹ đã tiễn ba người thân ruột thịt lên đường cứu nước và không một lần được đón họ trở về: một người chồng và hai người con - ba liệt sĩ. Tuổi trẻ trong lửa đạn và lý tưởng cách mạng Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Lộc Hòa giàu truyền thống yêu nước, ngay từ khi còn trẻ, Mẹ Nguyễn Thị Hai đã sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Khi kết duyên với một người chồng là chiến sĩ trung kiên của quê hương, cuộc sống của Mẹ hoàn toàn gắn bó với công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Gia đình nhỏ của Mẹ không chỉ là tổ ấm mà còn là một "căn cứ địa" thu nhỏ - nơi nuôi giấu cán bộ, chuyển tài liệu, in ấn truyền đơn và là điểm tựa tinh thần vững chắc cho phong trào cách mạng địa phương. Ba lần tiễn biệt, ba lần xé lòng Chiến tranh tàn khốc đã không buông tha gia đình nhỏ của Mẹ. Người chồng - người đồng chí, người bạn đời thân thiết - là người đầu tiên lên đường và anh dũng hy sinh. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ một mình gồng gánh nuôi dạy các con trong cảnh nghèo khó của thời chiến. Thế nhưng, lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm với non sông đã được Mẹ truyền lại cho thế hệ tiếp theo. Khi đất nước cần, với trái tim nặng trĩu nhưng ý chí sắt đá, Mẹ lần lượt tiễn hai người con trai yêu quý của mình lên đường nhập ngũ, tiếp bước cha. Và rồi, số phận nghiệt ngã một lần nữa giáng xuống đôi vai gầy của Mẹ: cả hai người con ấy cũng đã mãi mãi nằm xuống vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Một người chồng, hai người con - ba liệt sĩ. Ba lần tiễn biệt là ba lần trái tim người mẹ, người vợ như bị xé nát. Nhà cửa trở nên trống vắng, chỉ còn lại một mình Mẹ với nỗi đau chất chồng và ký ức về những người thân yêu. Nghị lực phi thường từ đau thương



