Khác

NGƯỜI MẸ THỦY CHUNG VỚI CÁCH MẠNG

NGƯỜI MẸ THỦY CHUNG VỚI CÁCH MẠNG

Quảng Ninh18/07/2026Vĩnh Liên (LCĐ Khoa Du lịch, Đại học Hạ Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo tại thôn Đẩu Vũ, xã Nam Hà (nay là phường Văn Đẩu, quận Kiến An) đúng vào năm đầu thế kỷ 20, mẹ Nguyễn Thị Lượn phải trải qua bao năm tháng cơ cực, lầm than của người dân mất nước. Những năm tháng tuổi thơ cũng như khi đi lấy chồng, mẹ luôn luôn đầu tắt, mặt tối, hết cày thuê lại cuốc mướn, cấy rẽ cho bọn cường hào kiếm miếng ăn mà không đủ no. Cách mạng Tháng Tám thành công, nước nhà Độc lập, mẹ mừng vui đón chào cuộc sống mới. Giữa những ngày đó, niềm vui chưa trọn, ông Trần Thành Cầm - chồng mẹ qua đời để lại cho mẹ một đàn con thơ dại. Mẹ chưa kịp kiếm lưng cơm giỗ đầu chồng thì thực dân Pháp đã quay lại xâm lược nước ta. Kiến An quê hương mẹ ngày đêm chìm trong khói lửa, đạn bom của quân thù. Năm ấy, cả xóm, cả làng phải dắt díu nhau đi tản cư lánh bom, lánh đạn. Mẹ tay bế tay bồng một đàn con bốn trai, một gái sang mãi vùng Thụy Anh, Thái Bình. Ngày 25-4-1947, quân ta đã chiến đấu quyết tử với quân thù tại núi Cột Cờ. Anh Trần Thành Ngọ, chỉ huy trưởng mặt trận Hải - Kiến, là cháu trong dòng tộc và một số đồng đội đã dũng cảm hy sinh. Nhận được tin mẹ xót xa. Mẹ cùng các con lớn của mẹ tự cảm thấy như chính mình có lỗi đã bỏ quê hương để lánh nạn. Anh Trần Thành Cư, con trai lớn của mẹ lúc đó chưa đầy 20 tuổi và em trai là Trần Thành Toàn mới 16 tuổi xin mẹ về quê hương tham gia kháng chiến chống Pháp. Thương con nhưng mẹ không ngăn cản mà còn động viên các anh về quê đánh giặc. Ở nơi tản cư mẹ chạy chợ, làm thuê nuôi mấy con còn nhỏ dại. Trở về Kiến An, anh Cư vào bộ đội tỉnh, cầm súng trực tiếp đánh giặc. Anh Toàn làm giao thông của huyện. Thấy các con đã trưởng thành, biết nghe theo lời kêu gọi của Bác Hồ tham gia kháng chiến, đánh giặc, mẹ vui lắm, tự hào lắm. Mẹ luôn hướng về quê hương - nơi các con trai, con rể đang cầm súng chiến đấu giành độc lập cho Tổ quốc. Cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc ngày càng gay go quyết liệt đã thôi thúc mẹ trở về Đẩu Vũ quê hương. Ngày ấy anh Vũ Đức Thạo, con rể của mẹ làm xã đội trưởng chỉ huy đội quân du kích địa phương cùng phối hợp với bộ đội trừ gian, diệt ác. Ngôi nhà tranh vách đất nhỏ bé, lụp xụp cùng với hầm bí mật do chính tay mẹ, bao đêm mò mẫm đào ngay dưới gầm giường và dưới đống rơm ở góc sân nhà, trở thành nơi đi về, che giấy cán bộ bộ đội. Biết gia đình mẹ có người tham gia kháng chiến, bọn tay sai của giặc bao lần ập tới nhà đánh đập mẹ để uy hiếp và săm hầm bí mật. Lần nào cũng vậy, mẹ thà chịu đòn roi đau đớn chứ không để cán bộ lọt vào tay giặc. Sống trong vùng tề thời loạn lạc, giặc giã hoành hành mẹ cam chịu vất vả đêm ngày. Ngày mùa mẹ đi làm thuê, ngày ba tháng tám, hết việc nhà nông, mẹ lại chạy chợ đi kiếm hạt gạo, củ khoai vừa để nuôi 2 con trai nhỏ, vừa nuôi dưỡng cán bộ trú tại hầm bí mật trong nhà. Trong gian lao vất vả, ăn đói để dành từng nắm cơm, từng củ khoai nuôi con, nuôi cán bộ kháng chiến, nhưng lòng mẹ vẫn vững niềm tin, ngày mai kháng chiến thành công, quê hương lại rợp bóng cờ đỏ sao vàng như ngày Cách mạng Tháng Tám năm nào. Ngày ngày làm lụng vất vả, đêm đêm mẹ thao thức, vừa canh phòng cho cán bộ hội họp tại nhà bàn kế đánh giặc, vừa cầu mong cho các con giết được nhiều giặc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn