Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ tiễn ba người con ra trận

Tây Ninh11/08/2026Đoàn xã Hồng Thái (Hồng Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê ven biển miền Trung, có một người mẹ tên Nguyễn Thị Hòa, sinh năm 1925. Chồng mất sớm vì bệnh tật, một mình bà tần tảo nuôi ba người con trai: Lê Văn Bình, Lê Văn Trung và Lê Văn Phúc.

Những năm chiến tranh ác liệt, tiếng máy bay gầm rú và bom đạn đã trở thành điều quen thuộc. Khi Tổ quốc cần, người con trai cả Bình là người đầu tiên viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày nhận giấy báo lên đường, bà Hòa lặng lẽ thức suốt đêm may lại chiếc áo, vá đôi dép cao su cho con.

Trước lúc chia tay, bà chỉ nắm chặt tay con và nói:

"Con đi vì đất nước, mẹ ở nhà sẽ thay con chăm lo ruộng vườn. Chỉ mong các con giữ trọn lời thề với Tổ quốc."

Hai năm sau, người con thứ hai là Trung cũng xin lên đường. Lần này, bà Hòa không còn khóc. Bà tự tay gói cho con nắm cơm muối mè, chiếc khăn rằn và dặn dò:

"Anh em phải thương yêu nhau. Nếu có gặp nhau ngoài chiến trường thì cùng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ."

Đến năm 1972, cậu út Phúc vừa tròn mười tám tuổi cũng tình nguyện nhập ngũ. Hàng xóm ai cũng thương bà, khuyên nên giữ lại người con út để phụng dưỡng mẹ già.

Bà Hòa chỉ mỉm cười:

"Nếu ai cũng giữ con mình ở nhà thì ai sẽ giữ đất nước?"

Ba người con, ba hướng chiến trường khác nhau. Mỗi lần có người đưa thư đến là tim bà lại thắt lại. Có những lá thư chỉ vài dòng ngắn ngủi:

"Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ giữ gìn sức khỏe, chờ ngày đất nước thống nhất."

Rồi một ngày cuối năm 1973, giấy báo tử của anh cả Bình được gửi về. Anh đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ đồng đội. Bà Hòa ôm di ảnh con, nước mắt lặng lẽ rơi nhưng vẫn thắp nén hương và nói:

"Con đã sống một cuộc đời đáng tự hào."

Hai năm sau, ngày đất nước thống nhất, Trung và Phúc trở về trong vòng tay của mẹ. Trung mang trên mình vết thương ở chân, còn Phúc bị giảm thính lực vì sức ép bom. Cả ba mẹ con đứng trước bàn thờ anh Bình, thắp nén hương báo tin hòa bình.

Bà Hòa nghẹn ngào:

"Bình ơi, đất nước mình thống nhất rồi. Má và các em đã đợi được ngày này."

Sau chiến tranh, bà Hòa luôn căn dặn con cháu:

"Các con sinh ra trong hòa bình phải biết quý trọng hòa bình. Đừng bao giờ quên những người đã ngã xuống để đổi lấy cuộc sống hôm nay." Năm 2010, khi đã ngoài tám mươi tuổi, bà vẫn thường kể cho học sinh trong làng nghe về những năm tháng chiến tranh. Câu chuyện của người mẹ tiễn ba người con ra trận trở thành bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và đức hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn