Bài viết

Người mẹ tiễn ba người con ra trận

Ninh Bình01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công vang dội của các đơn vị đặc công mưu trí, mà còn được tạc nên từ những cuộc chia ly đẫm nước mắt bên hiên nhà tranh vách đất. Ở đó, có một người mẹ đã ba lần đứng dưới bóng cây tràm ven dòng Vàm Cỏ để tiễn ba người con của mình ra đi theo lời thề "Độc lập hay là chết". Mỗi lần tiễn đưa là một lần trái tim mẹ như bị thắt lại, nhưng đôi tay mẹ vẫn run rẩy gói ghém từng nắm cơm, từng chiếc khăn rằn cho các con với một niềm tin sắt đá vào ngày toàn thắng. Ba người con của mẹ, những thanh niên vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa, đã lần lượt dấn thân vào khói lửa, mang theo hơi ấm bàn tay mẹ và khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần làm hành trang ra trận.

Lần thứ nhất tiễn con, mẹ còn đó niềm hy vọng rạng rỡ về ngày đoàn tụ. Đứa con cả ra đi khi mái đầu mẹ còn xanh, gác lại những mùa lúa thơm để tiến về phía địa đạo Đức Huệ. Mẹ bám trụ ngay sát đồn giặc, đêm đêm nhìn về phía rừng tràm xa xăm, thầm cầu nguyện cho con chân cứng đá mềm. Nhưng rồi, tin dữ ập đến như sét đánh ngang tai giữa mùa nắng cháy phèn. Mẹ không cho phép mình gục ngã, mẹ nén nỗi đau vào lòng đất mẹ để tiếp tục nuôi giấu cán bộ, làm giao liên xuyên đêm qua những vùng trắng bom cày. Lòng tận trung với Đảng và tình yêu quê hương Long An đã trở thành điểm tựa duy nhất giúp mẹ đứng vững để rồi lại tiếp tục tiễn đứa con thứ hai lên đường khi dòng máu anh hùng vẫn chảy tràn trong huyết quản gia đình.

Lần thứ hai, rồi lần thứ ba, mái tóc mẹ đã bạc trắng như sương muối biên thùy nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời một ý chí bất khuất. Mỗi lần tiễn biệt là một lần mẹ biết rằng mình có thể sẽ không bao giờ được nhìn thấy các con trở về nữa. Cảm xúc của mẹ lúc ấy là sự giao thoa giữa nỗi đau xé lòng và niềm tự hào vô hạn. Mẹ hiểu rằng nếu không có những người mẹ dám tiễn con đi như mình, thì dòng Vàm Cỏ sẽ mãi không xanh, địa đạo sẽ mãi không yên bình và đất nước sẽ mãi trong cảnh nô lệ. Sự hy sinh của mẹ chính là "hậu phương thép", là bệ đỡ tinh thần vững chắc nhất cho những chiến sĩ đặc công như anh Võ Văn Chương và đồng đội tự tin xuất kích, đánh bại quân thù ngay trên mảnh đất phèn chua mặn đắng này.

Khi hòa bình lập lại trên quê hương Đức Hòa, Hậu Nghĩa, người mẹ ấy vẫn đứng đó bên bậc cửa, nhưng lần này không còn để tiễn ai đi nữa. Mẹ đứng để đón những linh hồn của các con trở về trong gió thoảng hương tràm. Ba người con không về bằng xương bằng thịt, họ trở về trong màu xanh của liếp khóm, trong tiếng cười của trẻ thơ đến trường và trong sự hồi sinh mạnh mẽ của vùng biên viễn. Giọt nước mắt muộn màng của mẹ cuối cùng cũng rơi xuống, hòa vào đất thép, minh chứng cho một đời tận hiến thầm lặng mà vĩ đại. Hình ảnh người mẹ ba lần tiễn con ra trận đã trở thành một tượng đài bất tử trong lòng dân, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi ngụm nước ta đang uống đều thấm đẫm sự hy sinh cao cả của những người mẹ Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn