Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ TIỄN CẢ BẦU TRỜI – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH LÊ THỊ CẢNH

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Mẹ Việt Nam Anh hùng ở vùng đất Duyên Hải, tôi đã dừng chân tại xã Long Toàn – nơi vẫn còn lưu giữ những câu chuyện lặng thầm mà lay động lòng người. Ở đó, tôi được nghe kể về một người mẹ đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc – Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cảnh. Mẹ sinh năm 1916, là người phụ nữ nông dân hiền hậu, tảo tần. Cả cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với mái nhà đơn sơ nơi miền biển. Mẹ cùng chồng – ông Phạm Văn

Vĩnh Long13/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Mẹ Việt Nam Anh hùng ở vùng đất Duyên Hải, tôi đã dừng chân tại xã Long Toàn – nơi vẫn còn lưu giữ những câu chuyện lặng thầm mà lay động lòng người. Ở đó, tôi được nghe kể về một người mẹ đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc – Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cảnh.

Mẹ sinh năm 1916, là người phụ nữ nông dân hiền hậu, tảo tần. Cả cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với mái nhà đơn sơ nơi miền biển. Mẹ cùng chồng – ông Phạm Văn Cử – nuôi dạy hai người con trai trong hoàn cảnh đất nước chìm trong chiến tranh. Hai người con – hai niềm hy vọng, hai chỗ dựa của tuổi già – cũng chính là tất cả những gì Mẹ có.

Nhưng rồi, khi Tổ quốc cần, cả hai người con của Mẹ đều lần lượt lên đường.

Người con trai cả – liệt sĩ Phạm Văn Nuôi, sinh năm 1938 – tham gia cách mạng từ năm 1963. Là Đại đội phó của Đại đội 24, Tiểu đoàn Công binh 525, Quân khu 7, anh đã góp phần quan trọng trong nhiều nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến trường. Ngày 15 tháng 10 năm 1970, anh anh dũng hy sinh. Tin dữ ấy như một nhát cắt sâu vào trái tim người mẹ, nhưng Mẹ vẫn lặng im, nuốt nước mắt vào trong.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, định mệnh lại một lần nữa thử thách lòng người mẹ.

Người con trai út – liệt sĩ Phạm Văn Chạy, sinh năm 1951 – tham gia cách mạng từ năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ. Là một đội viên du kích xã Ngũ Lạc, anh trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ quê hương. Ngày 05 tháng 8 năm 1970, trong một trận phục kích đánh địch tại ấp Mé Láng, anh đã ngã xuống dưới làn đạn của kẻ thù.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Mẹ Lê Thị Cảnh đã mất đi cả hai người con.
Hai lần nhận giấy báo tử…
Hai lần tiễn con đi mà không một lần được nhìn lại.

Người dân trong xã kể lại rằng, sau những mất mát ấy, Mẹ trở nên lặng lẽ hơn. Nhưng Mẹ không oán than, không gục ngã. Mẹ vẫn sống, vẫn bám đất, bám làng, như một minh chứng cho ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Có người hỏi Mẹ: “Mất hết con rồi, Mẹ có đau không?”
Mẹ chỉ khẽ nói: “Đau chứ… nhưng con mình hy sinh cho đất nước, thì phải chịu thôi…”

Câu nói giản dị mà thấm đẫm nước mắt ấy, như khắc sâu vào lòng những ai từng nghe.

Mẹ không chỉ mất con, mà còn gửi gắm cả tuổi già, cả niềm riêng vào sự nghiệp chung của dân tộc. Sự hy sinh của Mẹ không ồn ào, không lời than vãn, nhưng lại lớn lao đến mức khiến bất cứ ai cũng phải cúi đầu kính phục.

Năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

Rời Long Toàn, tôi đứng lặng rất lâu trước căn nhà nhỏ nơi Mẹ từng sống. Gió biển vẫn thổi, hàng dừa vẫn xào xạc như kể lại câu chuyện của một thời lửa đạn.

Hai người con đã ngã xuống…
Một người mẹ đã lặng lẽ sống trọn nỗi đau…

Nhưng chính từ những mất mát ấy, đất nước này mới có được hòa bình hôm nay.

Và trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng:
Có những người mẹ không chỉ sinh ra những người con, mà còn sinh ra cả một bầu trời Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn