Người mẹ tiễn chồng, tiễn con vì Tổ quốc
Mẹ Lâm Thị Xuyên là người phụ nữ nông dân giàu lòng yêu nước ở vùng đất An Trường. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Mẹ đã chịu đựng nỗi đau mất chồng và người con trai yêu quý khi cả hai lần lượt ngã xuống vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Cuộc đời Mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và lòng son sắt đối với cách mạng.
Những con đường đất đỏ ở ấp Lo Co B, xã An Trường năm nào đã chứng kiến biết bao cuộc chia ly trong khói lửa chiến tranh. Trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng ấy, có một người phụ nữ bình dị đã dành trọn cuộc đời mình để nuôi dưỡng gia đình và âm thầm góp sức cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lâm Thị Xuyên. Sinh năm 1931 trong một gia đình nông dân nghèo, Mẹ Xuyên lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ. Khi lập gia đình với đồng chí Lê Văn Huy, người cán bộ cách mạng của địa phương, Mẹ hiểu rằng cuộc sống phía trước sẽ không chỉ có những mùa lúa chín mà còn là những ngày tháng đầy gian lao, thử thách. Dù vậy, Mẹ vẫn một lòng đồng hành cùng chồng, chăm lo gia đình và nuôi dạy bảy người con nên người. Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng quê An Trường trở thành địa bàn hoạt động cách mạng quan trọng. Trong hoàn cảnh ấy, đồng chí Lê Văn Huy luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất để thực hiện nhiệm vụ. Là chiến sĩ hoạt động trong lực lượng của huyện, ông nhiều lần đối mặt với hiểm nguy nhưng vẫn kiên trung với lý tưởng cách mạng. Ngày 6 tháng 1 năm 1971 trở thành ký ức đau thương không thể nào quên đối với gia đình. Trong lúc đơn vị bố trí lựu đạn bảo vệ căn cứ, đồng chí Lê Văn Huy trên đường công tác không may vướng phải lựu đạn phát nổ và anh dũng hy sinh. Tin dữ đến với gia đình như tiếng sét giữa trời quang. Người chồng, người cha, chỗ dựa của cả gia đình đã mãi mãi không trở về. Nén nỗi đau vào lòng, Mẹ Xuyên tiếp tục gánh vác gia đình và nuôi dạy các con trưởng thành. Chính tấm gương hy sinh của người cha đã trở thành động lực để những người con của Mẹ tiếp bước con đường bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó, người con trai Lê Văn Thắng, sinh năm 1951, đã tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ quốc tế cao cả khi biên giới Tây Nam của đất nước bị xâm phạm. Tháng 8 năm 1978, anh gia nhập lực lượng chiến đấu của Tiểu đoàn 3 Cửu Long. Khi ấy, chiến tranh đã lùi xa với nhiều gia đình, nhưng với Mẹ Xuyên, những thử thách vẫn chưa dừng lại. Đầu năm 1979, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng diễn ra vô cùng ác liệt. Ngày 6 tháng 1 năm 1979, người con trai của Mẹ đã anh dũng hy sinh trên đất bạn Campuchia khi mới bước qua tuổi hai mươi bảy. Một lần nữa, Mẹ phải nhận tin dữ. Sau người chồng năm xưa, nay người con trai yêu quý cũng đã nằm lại nơi chiến trường. Hai lần nhận giấy báo tử, hai lần tiễn người thân yêu nhất của mình vì nghĩa lớn, nỗi đau ấy không lời nào có thể diễn tả hết. Nhưng cũng như biết bao bà mẹ Việt Nam khác, Mẹ Lâm Thị Xuyên không gục ngã. Mẹ sống tiếp với niềm tự hào về những người thân đã hiến dâng tuổi xuân và cả cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc. Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, quê hương An Trường ngày càng đổi mới. Tuy nhiên, câu chuyện về Mẹ Lâm Thị Xuyên vẫn được người dân địa phương nhắc nhớ như một biểu tượng đẹp về đức hy sinh, lòng yêu nước và sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam. Ngày 4 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Đó không chỉ là sự ghi nhận đối với những mất mát lớn lao của riêng Mẹ, mà còn là sự tri ân của đất nước đối với những người mẹ đã âm thầm góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Giữa cuộc sống thanh bình của hiện tại, câu chuyện về Mẹ Lâm Thị Xuyên vẫn nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và những hy sinh không thể nào quên của những người mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa.



