Người mẹ tiễn con
Ngày tôi lên đường nhập ngũ, mẹ tôi không khóc. Bà chỉ đứng trước cổng, chỉnh lại cổ áo cho tôi rồi dặn dò vài câu ngắn gọn. Tôi biết bà đang cố giữ bình tĩnh. Khi tôi quay lưng đi, tôi không dám ngoái lại, vì sợ nếu nhìn thấy mẹ khóc, tôi sẽ không bước nổi nữa. Sau này, tôi mới biết hôm đó mẹ đã đứng ở cổng rất lâu, đến khi không còn thấy bóng tôi nữa. Những năm sau đó, bà sống trong chờ đợi. Mỗi lá thư gửi về là một niềm vui lớn. Khi tôi trở về, mái tóc mẹ đã bạc nhiều. Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của người lính, mà còn lấy đi cả thời gian của những người ở lại.


