Người mẹ tiễn con
Mùa xuân năm ấy, núi rừng Khả Cửu còn chìm trong màn sương sớm. Trước hiên ngôi nhà sàn đơn sơ, bà Trần Thị Nơi lặng lẽ chuẩn bị cho con trai bữa cơm cuối cùng trước ngày lên đường tham gia kháng chiến.
Người mẹ tiễn con
(Kể về bà Trần Thị Nơi)
Mùa xuân năm ấy, núi rừng Khả Cửu còn chìm trong màn sương sớm. Trước hiên ngôi nhà sàn đơn sơ, bà Trần Thị Nơi lặng lẽ chuẩn bị cho con trai bữa cơm cuối cùng trước ngày lên đường tham gia kháng chiến.
Bà gói một nắm cơm nếp, ít muối vừng và chiếc khăn tay tự tay mình khâu. Món quà chẳng có gì quý giá, nhưng chứa đựng tất cả tình thương của một người mẹ.
Đến giờ chia tay, người con khoác ba lô, cúi đầu trước mẹ.
"Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Con sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ."
Bà Nơi nắm lấy đôi bàn tay rắn rỏi của con, ánh mắt rưng rưng nhưng giọng nói vẫn vững vàng:
"Con cứ yên tâm lên đường. Đất nước cần thì người thanh niên phải có mặt. Mẹ chỉ mong con sống xứng đáng với quê hương, với đồng đội và với những người đã ngã xuống."
Người con ôm mẹ thật chặt rồi bước đi. Bà đứng lặng trên bậc cầu thang nhà sàn, dõi theo bóng con khuất dần sau con đường men theo sườn núi.
Từ ngày ấy, bà vừa lao động sản xuất, vừa tham gia công việc ở hậu phương. Những đêm giã gạo, gùi lương thực, vá áo cho bộ đội, bà luôn tự nhủ rằng biết đâu chính đôi bàn tay mình đang góp một phần nhỏ để giúp con và đồng đội thêm sức mạnh nơi chiến trường.
Mỗi lần nhận được thư con, bà lại đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Lá thư nào cũng kết thúc bằng một câu:
"Mẹ đừng lo cho con. Con vẫn khỏe và luôn nhớ lời mẹ dặn."
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Dù cuộc đời còn nhiều mất mát và gian khó, bà Trần Thị Nơi vẫn luôn tự hào vì đã tiễn người con của mình lên đường vì Tổ quốc. Với bà, tình yêu của người mẹ không phải là giữ con ở bên mình, mà là tiếp thêm cho con lòng dũng cảm để bước tới những nơi đất nước cần.
Câu chuyện của bà được kể lại cho con cháu trong những đêm quây quần bên bếp lửa nhà sàn. Mỗi lần nhắc đến ngày tiễn con, bà chỉ mỉm cười hiền hậu:
"Người mẹ nào cũng thương con. Nhưng khi Tổ quốc gọi, tình yêu ấy càng phải trở thành sức mạnh để con vững bước."
Hình ảnh người mẹ đứng lặng giữa sân nhà, dõi theo người con lên đường mãi mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và đức hy sinh cao cả của những bà mẹ Việt Nam.
Thông điệp: Có những người mẹ không cầm súng, không trực tiếp ra chiến trường, nhưng chính sự hy sinh và lòng tin của họ đã tiếp thêm sức mạnh cho những người con bảo vệ Tổ quốc. Đó là ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim mỗi người Việt Nam.


