Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ TIỄN CON ĐI KHÔNG HẸN NGÀY VỀ

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI MẸ TIỄN CON ĐI KHÔNG HẸN NGÀY VỀ

NGƯỜI MẸ TIỄN CON ĐI KHÔNG HẸN NGÀY VỀ

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra khi đất nước còn chìm trong bóng tối nô lệ. Tuổi trẻ của mẹ đi qua những mùa giông bão, còn tuổi già của mẹ lặng lẽ trôi trong tiếng bom đạn và những lần tiễn biệt không lời hẹn. Ngôi nhà nhỏ ở xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam từng là nơi ấm áp tiếng cười con trẻ. Nhưng chiến tranh đã gõ cửa, mang theo những tờ giấy gọi nhập ngũ, những lời dặn dò vội vã, những bước chân rời ngõ không ngoảnh lại. Mẹ tiễn người con đầu tiên đi trong nỗi lo âu của một người mẹ. Rồi người thứ hai. Thứ ba. Thứ tư… Cứ mỗi lần con khoác ba lô ra đi, mẹ lại lặng lẽ quay vào nhà, thắp nén nhang, khấn thầm: “Còn nước là còn nhà. Con đi, mẹ ở lại chờ.” Nhưng chiến tranh không trả con về. Chín người con. Một người con rể. Hai đứa cháu ngoại. Từng người một ngã xuống trên mảnh đất Quảng Nam – Đà Nẵng đầy bom đạn. Những cái chết không cùng ngày, nhưng cùng một lý do: đất nước chưa yên, con chưa thể về. Mỗi lần nhận giấy báo tử, mẹ không khóc thành tiếng. Nước mắt của mẹ rơi vào trong, lặng lẽ như mưa thấm đất. Trên bàn thờ, ảnh con nối tiếp ảnh con. Khói hương chưa kịp tan thì lại có thêm một linh vị mới. Ngôi nhà của mẹ dần trở thành một ngôi đền thờ Tổ quốc bằng xương máu chính gia đình mình. Có người hỏi: — “Mẹ còn gì để sống nữa không?” Mẹ đáp, giọng bình thản: — “Còn chứ. Còn đất nước. Còn những đứa con của người khác đang chiến đấu thay phần con mẹ.” Mẹ sống đến năm 106 tuổi. Một thế kỷ mang trong tim nỗi đau mà không một người mẹ nào nên gánh chịu. Nhưng cũng chính mẹ đã trở thành biểu tượng cao nhất của lòng yêu nước – nơi mà sự hy sinh không cần lời ca ngợi, chỉ lặng lẽ đứng đó như núi. Ngày mẹ nhắm mắt, đất nước đã hòa bình. Những người con của mẹ không kịp trở về, nhưng Tổ quốc đã đứng lên, trọn vẹn và độc lập. Hôm nay, khi ta cúi đầu trước tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng, không chỉ riêng mẹ Nguyễn Thị Thứ được gọi tên. Mà là hàng triệu người mẹ Việt Nam đã tiễn con đi không hẹn ngày về, để thế hệ sau được sống trong bình yên. Mẹ không cầm súng.
Nhưng cả cuộc đời mẹ là một chiến tuyến. Và ở đó, mẹ đã chiến thắng bằng tình yêu lớn hơn mọi mất mát. Tên mẹ – Nguyễn Thị Thứ – sẽ còn ở lại, chừng nào đất nước này còn nhớ đến giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn