Khác

Người mẹ tiễn con ra chiến trường Trường Sơn: “Mẹ đứng nhìn con đi đến khi khuất sau rặng tre”

Đối với nhiều gia đình Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh, khoảnh khắc tiễn con lên đường ra chiến trường là ký ức vừa tự hào vừa đầy lo lắng. Với bà Nguyễn Thị Hòa, 88 tuổi, ở một làng quê thuộc tỉnh Nghệ An, hình ảnh người con trai khoác ba lô bước lên con đường làng để vào Trường Sơn năm 1968 vẫn còn in đậm trong tâm trí. Đó là buổi sáng mà bà nói rằng mình “không thể nào quên trong cả cuộc đời”.

Hải Phòng19/03/2026Đoàn xã Gia Phúc (Đoàn xã Gia Phúc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày con trai nhận giấy nhập ngũ

Năm 1968, con trai lớn của bà Hòa, anh Lê Văn Nam, khi đó vừa tròn 20 tuổi. Cũng như nhiều thanh niên trong làng, anh nhận được giấy gọi nhập ngũ trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt.

Theo bà Hòa, khi cầm tờ giấy gọi nhập ngũ, người con trai chỉ im lặng một lúc rồi nói với mẹ:

“Con sẽ đi, mẹ ạ.”

Bà Hòa kể rằng khi ấy trong lòng bà vừa tự hào vừa lo lắng.

“Là mẹ thì ai cũng thương con,” bà nói.

Nhưng trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh, nhiều gia đình trong làng đều có con lên đường nhập ngũ.

“Cả làng lúc đó có rất nhiều thanh niên đi bộ đội,” bà nhớ lại.

Buổi sáng tiễn con lên đường

Ngày con trai lên đường nhập ngũ, trời vừa hửng sáng.

Bà Hòa dậy rất sớm để chuẩn bị một bữa cơm cho con trước khi đi.

Bữa cơm hôm đó rất giản dị, chỉ có bát canh rau và ít cá kho.

“Nhưng tôi cố nấu thật ngon cho con,” bà kể.

Sau bữa cơm, người con trai bắt đầu chuẩn bị hành lý. Trong chiếc ba lô vải bộ đội phát, anh mang theo vài bộ quần áo và một chiếc khăn tay mà mẹ đưa.

Theo bà Hòa, khi đến giờ tập trung tại đầu làng, nhiều gia đình cũng đưa con em mình ra tiễn.

“Con đường làng hôm đó rất đông,” bà nhớ lại.

Những chàng trai trẻ khoác ba lô đứng thành hàng, chuẩn bị lên đường.

Một số người mẹ đứng bên cạnh con, dặn dò từng lời.

Khoảnh khắc chia tay

Khi đoàn thanh niên bắt đầu bước đi, bà Hòa đi theo con trai ra đến đầu làng.

“Con tôi quay lại nhìn mẹ,” bà kể.

Theo bà, lúc đó bà chỉ nói một câu:

“Con đi giữ gìn sức khỏe.”

Người con trai gật đầu rồi tiếp tục bước đi cùng đơn vị.

Bà Hòa đứng lại ở đầu con đường làng, nhìn theo con cho đến khi bóng anh khuất sau rặng tre.

“Lúc đó tôi mới quay về,” bà nói.

Những năm tháng chờ đợi

Sau ngày con trai lên đường, cuộc sống của bà Hòa trở lại với công việc đồng áng.

Nhưng trong lòng bà luôn nhớ đến người con đang ở chiến trường.

Theo bà, những lá thư từ chiến trường gửi về là niềm mong đợi lớn nhất của gia đình.

“Cứ vài tháng tôi lại nhận được một lá thư,” bà nhớ lại.

Trong thư, người con trai kể về cuộc sống của bộ đội trên tuyến đường Trường Sơn.

Những bức thư thường ngắn, nhưng luôn kết thúc bằng những lời dặn mẹ giữ gìn sức khỏe.

“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo.”

Theo bà Hòa, mỗi khi đọc thư con, bà đều cảm thấy yên tâm hơn.

“Chỉ cần biết con còn sống là mừng rồi,” bà nói.

Những người mẹ trong làng

Trong những năm chiến tranh, không chỉ riêng bà Hòa mà nhiều người mẹ trong làng cũng có con ra chiến trường.

Theo bà, mỗi khi có tin từ chiến trường gửi về, người dân trong làng thường tụ tập để hỏi thăm tin tức.

“Nhà nào nhận được thư thì mọi người đều mừng,” bà nhớ lại.

Nhưng cũng có những gia đình phải nhận tin buồn.

Những lúc như vậy, cả làng đều đến chia sẻ.

“Chiến tranh khiến nhiều gia đình mất mát,” bà nói.

Ngày chiến tranh kết thúc

Năm 1975, khi chiến tranh kết thúc, nhiều người lính trở về quê hương.

Theo bà Hòa, ngày con trai bà trở về là một ngày mà bà không bao giờ quên.

“Khi thấy con đứng trước cổng nhà, tôi không tin vào mắt mình,” bà kể.

Người con trai năm xưa đã trưởng thành sau nhiều năm chiến đấu.

“Mẹ con ôm nhau rất lâu,” bà nhớ lại.

Đối với bà, đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất sau nhiều năm chờ đợi.

Ký ức của một người mẹ

Giờ đây, khi tuổi đã gần chín mươi, bà Hòa vẫn thường nhớ lại ngày tiễn con ra chiến trường.

Theo bà, đó là thời điểm mà rất nhiều bà mẹ Việt Nam đã trải qua.

“Không ai muốn con mình đi chiến tranh,” bà nói.

Nhưng trong hoàn cảnh đất nước khi ấy, nhiều gia đình vẫn tiễn con lên đường với niềm tin vào ngày hòa bình.

Đối với bà Hòa, hình ảnh người con trai khoác ba lô bước trên con đường làng năm ấy vẫn luôn ở trong ký ức.

“Đó là ngày mà tôi vừa tự hào vừa lo lắng,” bà chia sẻ.

Những câu chuyện của những người mẹ như bà Hòa đã trở thành một phần của ký ức chiến tranh – nơi tình mẫu tử và tình yêu đất nước hòa vào nhau trong những năm tháng khó khăn của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn