NGƯỜI MẸ TIỄN CON RA TRẬN
Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, hình ảnh khó quên nhất không phải là tiếng bom rơi, đạn nổ, mà là hình ảnh người mẹ đứng lặng bên đường tiễn con ra trận. Đó là dáng mẹ gầy, đôi mắt đỏ hoe, bàn tay nắm chặt tay con nhưng miệng vẫn dặn: “Con đi mạnh khỏe, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”

NGƯỜI MẸ TIỄN CON RA TRẬN
Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, hình ảnh khó quên nhất không phải là tiếng bom rơi, đạn nổ, mà là hình ảnh người mẹ đứng lặng bên đường tiễn con ra trận. Đó là dáng mẹ gầy, đôi mắt đỏ hoe, bàn tay nắm chặt tay con nhưng miệng vẫn dặn: “Con đi mạnh khỏe, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”
Người mẹ ấy có thể là mẹ của bất kỳ người lính nào. Một người mẹ miền núi quanh năm gắn với nương ngô, ruộng lúa, bếp lửa. Mẹ không nói được những lời lớn lao, nhưng trong trái tim mẹ là tình yêu nước sâu nặng.
Ngày con nhận giấy gọi nhập ngũ, mẹ lặng lẽ chuẩn bị cho con từng bộ quần áo, từng chiếc khăn, từng nắm cơm. Đêm trước ngày con đi, mẹ không ngủ. Mẹ ngồi bên bếp lửa, nhìn con trai đang ngủ mà nước mắt rơi thầm. Con trai mẹ mới mười tám, đôi mươi, còn quá trẻ để đối diện với bom đạn. Nhưng đất nước đang cần, mẹ không thể giữ con cho riêng mình.
Sáng hôm sau, cả xóm ra tiễn thanh niên lên đường. Tiếng trống, tiếng kèn vang lên rộn rã. Những chàng trai mặc quân phục mới, vai đeo ba lô, ánh mắt sáng ngời. Mẹ đứng trong đám đông, cố mỉm cười để con yên lòng.
Khi xe bắt đầu lăn bánh, mẹ chạy theo vài bước, vẫy tay. Con trai ngoái lại nhìn mẹ thật lâu. Không ai nói thêm được lời nào, nhưng trong ánh mắt ấy là cả một lời hứa: con sẽ sống xứng đáng với quê hương, với mẹ.
Những năm tháng sau đó, mẹ ở nhà vừa lao động sản xuất, vừa chờ tin con. Mỗi lần có thư từ chiến trường gửi về, mẹ đọc đi đọc lại nhiều lần. Mẹ khoe với hàng xóm rằng con vẫn khỏe, vẫn vững vàng chiến đấu. Nhưng khi đêm xuống, mẹ lại lặng lẽ khóc vì thương con.
Có người mẹ may mắn được đón con trở về. Có người mẹ chỉ nhận lại tấm giấy báo tử. Nỗi đau ấy không gì bù đắp được. Nhưng các mẹ vẫn nén đau thương, tiếp tục sống, tiếp tục động viên con cháu xây dựng quê hương.
Tổ quốc ghi công những người lính, nhưng cũng không bao giờ quên những người mẹ. Chính các mẹ là hậu phương vững chắc, là nguồn sức mạnh tinh thần để người lính yên tâm chiến đấu. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ đã góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc.
Hôm nay, khi đất nước hòa bình, thế hệ trẻ cần khắc ghi công lao của các anh hùng liệt sĩ, các cựu chiến binh và những người mẹ Việt Nam. Mỗi việc làm tốt, mỗi hành động nghĩa tình, mỗi phong trào đền ơn đáp nghĩa chính là cách để chúng ta tri ân thế hệ đi trước.
Hình ảnh người mẹ tiễn con ra trận sẽ mãi là biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước, của sự hy sinh và tình mẫu tử thiêng liêng trong những năm tháng hoa lửa.



