Người mẹ tiễn con ra trận
Người mẹ tiễn con ra trận
Buổi sáng, con đường làng đầy sương.
Anh Ba khoác ba lô, chuẩn bị lên đường nhập ngũ.
Mẹ anh đứng bên hiên, tay nắm chặt chiếc khăn cũ.
Bà không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn con.
Anh cúi đầu: “Con đi rồi sẽ về, mẹ nhé.”
Mẹ gật đầu, giọng nghẹn lại: “Đi đi con, giữ gìn sức khỏe.”
Bà đưa cho anh một gói cơm nắm.
Trong đó có cả tình thương và niềm tin.
Anh bước đi, không dám ngoảnh lại.
Bởi anh biết, nếu quay đầu sẽ không đi nổi.
Mẹ đứng nhìn theo cho đến khi bóng con khuất hẳn.
Gió thổi bay tà áo bạc màu của bà.
Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ,
Nhưng không thể lấy đi lòng yêu nước.
Người mẹ ấy vẫn ngày ngày chờ tin con.
Và niềm tin ấy chưa bao giờ tắt.



