Người mẹ tiễn con ra trận
Thông tin đang cập nhật
Sáng hôm ấy, bà Sáu dậy thật sớm, nấu nồi cơm đầy, kho thêm cá cho con trai trước lúc lên đường. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ chỉnh lại quai ba lô cho con.
Trước khi con đi, bà dúi vào tay con nắm đất vườn nhà, dặn: “Mang theo mà nhớ mình là người Việt Nam con nhé”.
Con bà ra đi, rồi nhiều năm không trở về. Nhưng mỗi chiều, bà vẫn ra đầu ngõ nhìn con đường cũ.
Trong nỗi đau lặng thầm ấy, tình mẹ hóa thành ngọn lửa nâng bước những người con ra trận.



