Người mẹ tiễn con ra trận
ột buổi sáng, người mẹ tiễn cậu con trai mới ngoài đôi mươi lên đường nhập ngũ. Bà lặng lẽ sửa lại ba lô, vuốt lại cổ áo rồi dặn:
“Con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, rồi trở về với mẹ.”
Người con mỉm cười: “Con sẽ về.”
Rồi người mẹ đứng nhìn theo bóng con khuất dần sau đoàn quân.
Những năm sau đó, bà sống trong chờ đợi. Mỗi lần có người đưa thư đi qua, bà lại mong đó là thư của con. Những lá thư từ chiến trường được bà cất giữ cẩn thận như báu vật.
Rồi ngày đất nước hòa bình.
Nhiều người lính trở về, nhưng con trai bà không trở lại. Một tờ giấy báo tử thay cho người con mà bà đã chờ đợi suốt bao năm.
Bà vẫn giữ những lá thư cũ, vẫn nhớ lời con nói ngày ra trận: “Con sẽ về.”
Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện.
Chiến tranh không chỉ có những người lính hy sinh ngoài chiến trường. Phía sau họ còn có những người mẹ đã gửi đi đứa con thân yêu nhất và dành cả cuộc đời để chờ đợi.
Có những người con nằm lại nơi chiến trường, và có những người mẹ sống cả đời với một khoảng trống không bao giờ được lấp đầy.



