Bài viết

Người mẹ tiễn con ra trận mà không hẹn ngày về

Ninh Bình21/04/2026Đoàn phường Đồng Văn (Đoàn phường Đồng Văn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất của dân tộc, có những người mẹ đã sống cả cuộc đời mình trong chờ đợi. Họ không cầm súng, không trực tiếp ra chiến trường, nhưng sự hy sinh của họ lại thầm lặng và dai dẳng hơn bất kỳ ai. Đó là hình ảnh của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã tiễn chồng, tiễn con ra đi mà không một lời oán thán.

Câu chuyện về mẹ bắt đầu từ một miền quê nghèo, nơi tiếng gió thổi qua những hàng tre cũng mang theo nỗi lo của thời cuộc. Mẹ có ba người con trai. Ngày đất nước gọi tên, cả ba người con đều viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Mẹ không ngăn cản. Bởi mẹ hiểu, đất nước này muốn được yên bình thì phải có những người con sẵn sàng hy sinh.

Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ dặn: “Các con đi giữ nước, đừng lo cho mẹ.” Nhưng sau lưng những bước chân rắn rỏi của các con, mẹ đứng lặng rất lâu, cho đến khi bóng họ khuất hẳn sau con đường làng.

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chờ đợi. Mỗi khi có người đưa thư đến, tim mẹ lại thắt lại. Những lá thư từ chiến trường gửi về là niềm an ủi lớn nhất. Trong thư, các con kể về đồng đội, về những trận đánh, và luôn kết thúc bằng câu: “Mẹ giữ gìn sức khỏe, ngày thắng lợi con sẽ về.”

Nhưng ngày ấy đã không đến với mẹ.

Người con cả hy sinh trong một trận đánh ác liệt. Người con thứ hai ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ trinh sát. Người con út, niềm hy vọng cuối cùng của mẹ, cũng không trở về sau một trận bom.

Ba lần nhận giấy báo tử, mẹ vẫn không khóc thành tiếng. Nỗi đau quá lớn khiến nước mắt cũng trở nên bất lực. Người ta nói, mẹ đã hóa đá từ ngày ấy.

Sau chiến tranh, đất nước thống nhất. Người người sum họp, nhưng căn nhà nhỏ của mẹ vẫn vắng lặng. Trên bàn thờ, ba di ảnh đặt cạnh nhau, như ba người con vẫn đang ở đó, chưa từng rời xa.

Mẹ sống những năm tháng cuối đời trong sự kính trọng của bà con lối xóm. Ai cũng gọi mẹ bằng một cái tên đầy trang trọng: Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với mẹ, điều duy nhất mẹ mong mỏi vẫn chỉ là được thấy các con một lần nữa.

Câu chuyện của mẹ không phải là duy nhất. Đó là câu chuyện của hàng ngàn, hàng vạn người mẹ trên dải đất hình chữ S này. Họ đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc.

Và hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta có thể sống, học tập và làm việc trong yên bình, thì đâu đó vẫn còn những ngôi nhà nhỏ lưu giữ ký ức về một thời hoa lửa. Nơi đó, có những người mẹ đã sống trọn đời vì hai chữ “Việt Nam”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn