Người mẹ tiễn con ra trận – Và những lần không đợi được ngày về
Người mẹ tiễn con ra trận – Và những lần không đợi được ngày về
Ở hậu phương, có những người mẹ tiễn con ra đi mà không hẹn ngày trở lại.
Không có những lời hứa lớn lao.
Chỉ là một cái nắm tay thật chặt…
một ánh mắt dõi theo đến khi bóng con khuất dần.
Những lá thư từ chiến trường trở thành niềm hy vọng duy nhất.
Mỗi lần nhận thư là một lần mẹ rơi nước mắt – vừa mừng, vừa lo.
Rồi có những ngày…
không còn thư nữa.
Thay vào đó là giấy báo tử.
Người mẹ không khóc thành tiếng.
Chỉ lặng lẽ đặt bức ảnh con lên bàn thờ.
Từ đó, mỗi bữa cơm… vẫn thêm một bát, một đôi đũa.
Như thể con vẫn còn đâu đó… chưa từng rời xa.
Chiến tranh không chỉ lấy đi người lính…
mà còn để lại những khoảng trống không gì lấp đầy trong lòng mẹ.


