Khác

Người mẹ tiễn hai con

Ở bản Mường giữa núi rừng Khả Cửu, mỗi khi nhắc đến những người mẹ thời chiến, nhiều người lại nhớ đến hình ảnh cụ Hà Thị Nết, sinh năm 1925, mất năm 2009. Cuộc đời cụ gắn liền với những năm tháng gian khó của đất nước và với cuộc chia tay mà suốt đời cụ không bao giờ quên – ngày tiễn hai người con trai lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người mẹ tiễn hai con

(Nhân vật: Cụ Hà Thị Nết)

Ở bản Mường giữa núi rừng Khả Cửu, mỗi khi nhắc đến những người mẹ thời chiến, nhiều người lại nhớ đến hình ảnh cụ Hà Thị Nết, sinh năm 1925, mất năm 2009. Cuộc đời cụ gắn liền với những năm tháng gian khó của đất nước và với cuộc chia tay mà suốt đời cụ không bao giờ quên – ngày tiễn hai người con trai lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Đó là một buổi sáng cuối thu. Sương núi còn phủ trắng những mái nhà sàn. Trong căn bếp nhỏ, cụ Nết lặng lẽ đồ xôi nếp, nướng mấy con cá suối và gói thêm ít muối vừng vào chiếc khăn Mường để hai con mang theo.

Bữa cơm hôm ấy rất đầm ấm nhưng cũng thật lặng lẽ.

Hai người con hiểu rằng sau bữa cơm này, họ sẽ rời quê hương để làm tròn trách nhiệm với đất nước. Còn người mẹ hiểu rằng, từ giây phút ấy, những tháng ngày chờ đợi sẽ bắt đầu.

Trước khi lên đường, cụ Nết lấy từ trong hòm gỗ hai chiếc khăn tay do chính mình dệt. Cụ buộc vào ba lô của từng người con rồi nghẹn ngào nói:

"Các con là con của mẹ, nhưng trước hết là con của Tổ quốc. Hãy sống cho xứng đáng với quê hương. Dù ở đâu cũng phải thương yêu đồng đội, giữ gìn sức khỏe và nhất định phải trở về."

Người con cả nắm chặt đôi bàn tay đã chai sần của mẹ:

"Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Chúng con sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về phụng dưỡng mẹ."

Người con út cúi xuống ôm mẹ thật lâu. Anh cố mỉm cười nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.

Cả ba mẹ con cùng bước xuống cầu thang nhà sàn.

Con đường đất dẫn ra đầu bản hôm ấy đông kín bà con đến tiễn thanh niên lên đường. Tiếng trống, tiếng cồng vang lên hòa cùng những lời động viên.

Đến đầu bản, cụ Nết dừng lại.

Cụ không khóc.

Cụ chỉ lặng lẽ đứng nhìn theo hai chiếc ba lô khuất dần sau rặng cọ.

Khi bóng hai người con không còn nhìn thấy nữa, cụ mới đưa vạt áo lên lau nước mắt.

Từ ngày ấy, mỗi buổi chiều cụ đều đứng trước hiên nhà, hướng mắt về con đường năm xưa. Mỗi khi có người mang thư từ tiền tuyến về bản, cụ lại hồi hộp chạy ra hỏi thăm tin tức của các con.

Có những đêm mưa gió, cụ ngồi bên bếp lửa, khẽ vuốt hai chiếc áo cũ của con còn treo trên vách. Ngọn lửa hồng soi rõ đôi mắt người mẹ đã thấm đẫm nỗi nhớ thương nhưng vẫn ánh lên niềm tin.

Cụ thường tự nhủ:

"Chỉ cần các con còn bình an, mẹ có chờ bao lâu cũng được."

Sau những năm tháng chiến tranh, ngày đất nước hòa bình, căn nhà sàn của cụ lại rộn rã tiếng cười khi những người con trở về trong vòng tay mẹ.

Cụ ôm chặt các con mà không nói nên lời. Bao năm chờ đợi, bao đêm thức trắng và bao giọt nước mắt cuối cùng đã được đổi bằng giây phút đoàn viên.

Những năm cuối đời, cụ Hà Thị Nết thường kể câu chuyện ấy cho con cháu nghe.

Cụ dặn:

"Các con hôm nay được sống trong hòa bình là nhờ biết bao người mẹ đã tiễn con ra trận bằng cả tình yêu và nước mắt. Hãy biết ơn quá khứ, yêu thương gia đình và sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông."

Năm 2009, cụ Hà Thị Nết qua đời, nhưng hình ảnh người mẹ Mường đứng lặng ở đầu bản tiễn hai con lên đường vẫn còn in đậm trong ký ức của gia đình và bà con.

Đó là hình ảnh đẹp về những người mẹ Việt Nam – những người đã lặng lẽ gửi gắm điều quý giá nhất của mình cho Tổ quốc, với niềm tin mãnh liệt vào ngày hòa bình.

Thông điệp: Có những sự hy sinh không diễn ra nơi chiến trường mà ở ngay trước hiên nhà, nơi người mẹ tiễn con lên đường bằng nụ cười giấu nước mắt. Chính tình yêu, lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho những người con bảo vệ Tổ quốc và làm nên giá trị bền vững của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người mẹ tiễn hai con | Câu chuyện thời hoa lửa