Người mẹ tiễn người thân yêu nhất ra đi
Trong rất nhiều câu chuyện về những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh, có lẽ câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ là một trong những câu chuyện khiến người nghe khó có thể giữ được sự bình thản.
Mẹ sinh năm 1904 tại Quảng Nam, trên một vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời mẹ trải qua hai cuộc kháng chiến kéo dài của dân tộc.
Mẹ có 12 người con, gồm 11 người con trai và một người con gái. Trong những năm chiến tranh, những người con của mẹ lần lượt trưởng thành rồi lên đường.
Rồi một người khác đi.
Rồi lại một người khác nữa.
Với một người mẹ, mỗi lần con rời khỏi nhà đều là một lần lòng mẹ thấp thỏm.
Nhưng điều đau đớn nhất là những người con ấy lần lượt không trở về.
Theo các nguồn hiện nay, gia đình Mẹ Thứ có 12 liệt sĩ: 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại.
Hãy thử hình dung một người mẹ nhận giấy báo tử một lần.
Rồi lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Đến lần thứ chín.
Mỗi tờ giấy báo tử là một lần một phần cuộc đời của người mẹ bị lấy đi.
Có lẽ không còn từ ngữ nào đủ để diễn tả nỗi đau ấy.
Nhưng Mẹ Thứ không chỉ là người mẹ có nhiều người thân hy sinh.
Trong những năm tháng chiến tranh, mẹ còn trực tiếp giúp đỡ cách mạng.
Theo các tư liệu về quê hương Mẹ, trong khu vườn nhà có những hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ cách mạng. Người dân địa phương còn lưu truyền câu chuyện rằng ban đêm mẹ để ngọn đèn bên bàn thờ làm tín hiệu cho cán bộ, du kích biết tình hình an toàn.
Một ngọn đèn nhỏ.Nhưng trong đêm chiến tranh, nó mang một ý nghĩa rất lớn.
Đó là tín hiệu của sự sống.
Đó là lời nhắn rằng phía sau vẫn có một người mẹ đang chờ, đang che chở và đang âm thầm bảo vệ những người con của cách mạng.
Điều xúc động nhất có lẽ là mẹ không chỉ cho đất nước những người con đã hy sinh.
Mẹ còn cho đi chính sự bình yên của cuộc đời mình.
Những năm tháng đáng lẽ có thể sống bên con cháu đã trở thành những năm tháng chờ đợi, nhận tin dữ và sống cùng ký ức.
Năm 1994, Mẹ Nguyễn Thị Thứ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Sau khi mẹ qua đời năm 2010, hình ảnh của mẹ vẫn tiếp tục được nhắc đến như biểu tượng của sự hy sinh. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Quảng Nam được lấy nguyên mẫu từ hình tượng của mẹ
Nhưng nếu chỉ nhìn Mẹ Thứ qua một bức tượng, có lẽ vẫn chưa đủ.
Bởi phía sau bức tượng ấy là một người mẹ bằng xương bằng thịt.
Một người mẹ từng ôm con.
Từng tiễn con.
Từng chờ con.
Và từng nhận những tờ giấy báo tử mà không gì có thể thay thế được.
Thông điệp:
Câu chuyện Mẹ Nguyễn Thị Thứ nhắc chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát rất thật.
Chúng ta được đi học, được sống cùng cha mẹ, được có những ước mơ riêng. Đó là những điều rất bình thường đối với chúng ta nhưng đã từng là điều xa xỉ với một thế hệ.Vì vậy, cách tri ân Mẹ Thứ và những người mẹ Việt Nam Anh hùng không chỉ là đặt hoa trước tượng đài.
Đó còn là biết sống tử tế, biết yêu thương gia đình, biết trân trọng quê hương và cố gắng trở thành một người có ích cho đất nước.


