NGƯỜI MẸ TRĂM NĂM CỦA ĐẤT ANH HÙNG: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THƠM
NGƯỜI MẸ TRĂM NĂM CỦA ĐẤT ANH HÙNG: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THƠM

NGƯỜI MẸ TRĂM NĂM CỦA ĐẤT ANH HÙNG: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THƠM Trên mảnh đất Phú Quới (trước đây là Lộc Hòa) giàu truyền thống cách mạng, có một người phụ nữ đã trở thành biểu tượng sống của lịch sử, của sự hy sinh và lòng kiên trung suốt một thế kỷ đầy biến động. Đó là Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Thơm (1897 - 1999). Cuộc đời tròn một thế kỷ của Mẹ là một bản trường ca bi tráng, chứng kiến và gánh chịu những mất mát lớn lao nhất: một người chồng và hai người con đã anh dũng hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Thân thế và những năm tháng đầu đời Mẹ Nguyễn Thị Thơm sinh năm 1897, vào thời điểm đất nước chìm trong đêm dài nô lệ của thực dân Pháp. Lớn lên tại xã Lộc Hòa, ngay từ thuở thiếu thời, Mẹ đã chứng kiến cảnh đồng bào lầm than, đất nước nô lệ. Điều đó đã thấm sâu vào tâm trí, nuôi dưỡng trong Mẹ lòng yêu nước và ý chí đấu tranh. Khi lập gia đình với một người chồng có cùng chí hướng, tổ ấm của Mẹ trở thành một trong những "căn cứ địa" đầu tiên của cách mạng tại địa phương. Mẹ cùng chồng tham gia các phong trào yêu nước, nuôi giấu cán bộ, trở thành hậu phương vững chắc ngay trong chính ngôi nhà của mình. Những hy sinh không gì bù đắp nổi Cuộc đời Mẹ gánh chịu những mất mát liên tiếp, thử thách tột cùng tình cảm của một người vợ, người mẹ. Người chồng - người đồng chí, người bạn đời - là người đầu tiên hy sinh trong cuộc đấu tranh. Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại một mình tảo tần, nuôi dạy các con trong cảnh khó khăn, vừa là cha, vừa là mẹ, vừa là điểm tựa cho hoạt động cách mạng. Mẹ không giữ các con lại bên mình trong lúc đất nước lâm nguy. Với tấm lòng yêu nước được truyền từ thế hệ trước, hai người con trai của Mẹ đã nối bước cha, lên đường cầm súng. Và rồi, trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, Mẹ lần lượt nhận tin hai người con yêu quý của mình đã anh dũng hy sinh. Một người chồng, hai người con - ba liệt sĩ. Những tin dữ ấy như những nhát dao cứa sâu vào trái tim người mẹ già, để lại trong Mẹ nỗi đau xé lòng nhưng cũng là niềm tự hào khôn tả về những người thân đã dũng cảm vì đại nghĩa dân tộc. Nghị lực sống phi thường và sự cống hiến không ngừng



