Người mẹ trong khói lửa-NĐC
Tôi là Nguyễn Thị Thứ, một người mẹ đã sống qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Chiến tranh đến, từng người con của tôi lần lượt ra đi. Họ khoác lên mình màu áo lính. Họ nói sẽ trở về. Nhưng rồi… không phải ai cũng quay lại. Tôi tiễn con đi trong lặng lẽ. Không khóc trước mặt con. Chỉ đứng nhìn… cho đến khi bóng họ khuất dần. Có những ngày, tôi nhận tin. Tin báo tử. Một lần. Rồi thêm lần nữa. Nỗi đau không thể nói thành lời. Nhưng tôi không gục ngã. Vì tôi hiểu: Con tôi ra đ
Tôi là Nguyễn Thị Thứ, một người mẹ đã sống qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Chiến tranh đến, từng người con của tôi lần lượt ra đi.
Họ khoác lên mình màu áo lính.
Họ nói sẽ trở về.
Nhưng rồi… không phải ai cũng quay lại.
Tôi tiễn con đi trong lặng lẽ.
Không khóc trước mặt con.
Chỉ đứng nhìn… cho đến khi bóng họ khuất dần.
Có những ngày, tôi nhận tin.
Tin báo tử.
Một lần.
Rồi thêm lần nữa.
Nỗi đau không thể nói thành lời.
Nhưng tôi không gục ngã.
Vì tôi hiểu:
Con tôi ra đi… là để đất nước được yên bình.
Ngôi nhà dần vắng.
Nhưng trong lòng tôi, họ vẫn luôn ở đó.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, người ta hỏi tôi:
“Mẹ có tiếc không?”
Tôi chỉ nói:
“Đau thì có… nhưng không hối tiếc.”
Chiến tranh đã qua.
Nhưng hình ảnh người mẹ tiễn con ra trận…
vẫn là điều khiến nhiều người không thể quên.



