Người Mẹ Trong Những Mùa Bom
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng trong ký ức của những người từng sống qua thời ấy, có những hình ảnh vẫn còn rõ ràng như mới hôm qua. Không phải chỉ là tiếng bom, tiếng súng hay những trận đánh khốc liệt. Đó còn là hình ảnh những người mẹ – lặng lẽ, bền bỉ, và mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.
Người Mẹ Trong Những Mùa Bom
f
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng trong ký ức của những người từng sống qua thời ấy, có những hình ảnh vẫn còn rõ ràng như mới hôm qua. Không phải chỉ là tiếng bom, tiếng súng hay những trận đánh khốc liệt. Đó còn là hình ảnh những người mẹ – lặng lẽ, bền bỉ, và mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.
Trong ký ức của tôi, mẹ là người phụ nữ nhỏ bé với chiếc áo nâu sờn vai và đôi bàn tay chai sạn vì ruộng đồng. Nhưng đôi mắt mẹ lúc nào cũng sáng, sáng như một ngọn đèn không bao giờ tắt giữa những năm tháng chiến tranh đầy khói lửa.
Mùa tiễn con ra trận
Năm ấy, tôi mới mười tám tuổi.
Ngôi làng nhỏ của chúng tôi nằm nép mình bên cánh đồng lúa. Mỗi buổi chiều, gió thổi qua những bờ tre xào xạc như tiếng thì thầm của đất trời. Nhưng rồi chiến tranh đến. Tin gọi nhập ngũ vang lên từ chiếc loa của hợp tác xã, khiến cả làng lặng đi.
Ngày tôi chuẩn bị lên đường, mẹ dậy từ rất sớm.
Mẹ nấu cho tôi một nồi cơm thật đầy, còn cẩn thận rang thêm một bát muối vừng. Tôi vẫn nhớ rất rõ mùi thơm của vừng rang hòa với khói bếp. Mẹ vừa làm vừa lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt như muốn ghi nhớ từng nét trên khuôn mặt con trai.
“Ra ngoài đó phải giữ gìn sức khỏe,” mẹ nói khẽ.
Tôi gật đầu, cố tỏ ra mạnh mẽ như một người lính sắp ra trận. Nhưng khi nhìn thấy những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ, lòng tôi chợt thắt lại.
Trước lúc lên đường, mẹ lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay cũ.
“Cái này mẹ may từ hồi con còn nhỏ. Mang theo làm kỷ niệm.”
Tôi nhận chiếc khăn, không nói được lời nào. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi hiểu rằng: phía sau mỗi người lính là một người mẹ đang lặng lẽ chịu đựng nỗi lo không nói thành lời.
Những năm tháng chờ đợi
Chiến tranh kéo dài năm này qua năm khác.
Ở chiến trường, chúng tôi hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn, vượt qua mưa bom và những con đường đầy hố đạn. Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi mắc võng giữa rừng và nhìn lên bầu trời đầy sao, tôi lại nghĩ đến mẹ.
Ở quê nhà, mẹ vẫn sống trong căn nhà nhỏ bên bờ ruộng.
Người ta kể rằng tối nào mẹ cũng thắp một ngọn đèn dầu, đặt bên cửa sổ. Mẹ nói làm vậy để “lỡ thằng con có về đêm còn nhìn thấy đường”.
Có những tháng trời, thư từ không đến được. Mỗi lần người đưa thư đi qua làng, mẹ lại đứng ở đầu ngõ chờ đợi.
“Nó có gửi thư về không chú?”
Người đưa thư nhiều khi chỉ lắc đầu.
Nhưng mẹ không bao giờ mất hy vọng.
Hàng ngày, mẹ vẫn ra đồng cấy lúa, vẫn nuôi gà, nuôi lợn. Những lúc rảnh rỗi, mẹ lại ngồi vá áo cho tôi, dù chẳng biết bao giờ tôi mới trở về để mặc.
Có người trong làng nói:
“Bà giữ áo làm gì, nó ngoài chiến trường chắc gì đã…”
Nghe vậy, mẹ chỉ khẽ cười:
“Nó nhất định sẽ về.”
Niềm tin của mẹ đơn giản vậy thôi, nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.
Ngày trở về
Năm chiến tranh kết thúc, tôi trở về làng sau bao năm xa cách.
Con đường làng vẫn vậy, bờ tre vẫn xanh, nhưng nhiều ngôi nhà đã không còn nguyên vẹn. Tôi bước đi chậm rãi, tim đập dồn dập như ngày đầu ra trận.
Khi đến gần nhà, tôi thấy một bóng người quen thuộc đang lom khom trước sân.
Đó là mẹ.
Mẹ già đi nhiều. Mái tóc đã bạc gần hết, lưng cũng còng xuống. Nhưng khi nghe tiếng bước chân, mẹ ngẩng đầu lên.
Trong giây phút ấy, thời gian như dừng lại.
“Mẹ…”
Tôi gọi khẽ.
Mẹ đứng sững, đôi mắt mở to như không tin vào điều mình nhìn thấy. Rồi mẹ chạy đến, ôm chầm lấy tôi.
Không có lời nói nào. Chỉ có những giọt nước mắt.
Tôi chợt nhận ra rằng suốt những năm tháng chiến tranh, người lính ở chiến trường có thể đối mặt với bom đạn, nhưng người mẹ ở hậu phương lại phải đối mặt với nỗi lo âm thầm từng ngày.
Và có lẽ, sự chờ đợi ấy còn gian nan hơn cả chiến tranh.
Ngọn lửa không bao giờ tắt
Bây giờ chiến tranh đã trở thành ký ức.
Những con đường ngày xưa đầy bom đạn nay đã trở thành những con đường nhựa thẳng tắp. Những cánh đồng lúa xanh trải dài đến tận chân trời.
Mẹ tôi giờ đã già lắm.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng ấy, mẹ vẫn chỉ cười hiền:
“Hồi đó ai cũng vậy thôi con ạ. Đất nước mình phải đánh giặc thì con cái phải ra trận.”
Câu nói của mẹ giản dị như chính cuộc đời của mẹ.
Nhưng đối với tôi, mẹ không chỉ là một người phụ nữ bình thường. Mẹ là biểu tượng của hàng triệu người mẹ Việt Nam trong chiến tranh – những người đã lặng lẽ hy sinh, lặng lẽ chờ đợi, và lặng lẽ giữ ngọn lửa của niềm tin.
Nếu những người lính là những ngọn lửa nơi tiền tuyến, thì những người mẹ chính là ngọn lửa âm thầm ở hậu phương.
Một ngọn lửa không bao giờ tắt.



