NGƯỜI MẸ TRƯỚC LÚC RA ĐI - Viết về Mẹ VNAH Châu Thị Điểm
Mẹ Châu Thị Điểm sinh ra và lớn lên tại xã Sơn Định, năm 15 tuổi Mẹ lập gia đình, chồng Mẹ là người cùng quê, cuộc sống gia đình Mẹ với một đôi Trâu và vài công đất ruộng thời đó. Nhưng ở Mẹ là một sự hy sinh thầm lặng, một trách nhiệm cao cả.
Mẹ có tất cả 5 người con, các con của Mẹ đều tham gia đóng góp cho cách mạng. Cứ mỗi một người con tham gia cách mạng là thêm một sự lo lắng và nỗi lo càng dâng cao khi Mẹ phải sống trong vùng địch tạm chiếm, hàng ngày phải chứng kiến cảnh đau thương của chiến tranh.
Vào những năm 30 của thế kỷ trước, trong những lần đi Chợ Lách bán ít con gà, con vịt, Mẹ đã chứng kiến cảnh những người tham gia phong trào Việt Minh bị lính Tây bắt tra tấn và chặt đầu. Về nhà, Mẹ sợ lắm nhưng càng căm thù bọn lính Tây vì bọn chúng quá tàn ác, Mẹ thường kể cho các con của Mẹ như vậy.
Năm 1935, người con trai lớn của Mẹ tham gia phong trào Thanh niên Tiền phong, tham gia đội du kích xã, thời gian sau do bị bệnh nên không tham gia nữa.
Năm 1941, người con thứ của Mẹ là Nguyễn Văn Cảnh cũng tham gia du kích xã. Sau đó do bị bệnh lao phổi nên phải về nhà để trị bệnh, sau này làm cơ sở nội tuyến cho cách mạng.
Năm 1944, người con trai kế tiếp của Mẹ là Nguyễn Văn Triệu tham gia vào du kích xã, đến năm 1948 được biên chế về bộ đội địa phương. Năm 1950, được tăng cường về Tiểu đoàn 210. Năm 1952, biên chế về Tiểu đoàn 308. Năm 1954, tập kết ra Bắc, sau khi được huấn luyện chính quy, năm 1956, được biên chế về Tiểu đoàn 10, thuộc Đại đoàn 330 trở về miền Nam tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ và hy sinh vào năm 1972 tại Tây Ninh.
Người con trai kế út của Mẹ là Nguyễn Ngọc Thành tham gia du kích xã, đến năm 1968 chuyển qua công tác Công an xã Sơn Định. Năm 1969, trong chuyến công tác tại Bưng Trích, ấp Thanh Điền, xã Hưng Khánh Trung, bị biệt kích dù bắn chết.
Người con gái út của Mẹ là Nguyễn Thị Tuyết tham gia cách mạng năm 1968 làm liên lạc cho Chi bộ xã Sơn Định.
Nhà Mẹ ở gần trụ sở xã Sơn Định, biết Mẹ có con tham gia cách mạng nên bọn Hội tề trong xã thường xuyên đến làm khó dễ, bắt gà, vịt thậm chí chúng còn vòi tiền của Mẹ trong lúc cuộc sống gia đình Mẹ khó khăn nhưng Mẹ vẫn cam chịu vì các con của Mẹ đang tham gia cách mạng.
Trong số những người con của Mẹ tham gia cách mạng có Nguyễn Văn Triệu từ khi tập kết ra Bắc đến lúc hy sinh Mẹ không biết gì về tin tức của anh.
Năm 1974, trong cơn bạo bệnh, trước lúc ra đi Mẹ còn nuối tiếc và căn dặn các con: Mẹ có hai đứa con thoát ly, một đứa đã hy sinh vì cách mạng xem như nó đã hoàn thành nhiệm vụ với dân, nhưng còn một đứa bây giờ không biết ra sao, làm gì ở đâu Mẹ ra đi mà lòng còn lo.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đến năm 1978 gia đình Mẹ mới nhận được hồ sơ và giấy báo tử của Nguyễn Văn Triệu nhưng lúc đó Mẹ đã đi về cõi vĩnh hằng.
Ngày 16 tháng 12 năm 2014 mẹ Châu Thị Điểm vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý: Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Bây giờ mẹ đã đi xa, chắc hẳn ở một nơi nào đó - Mẹ sẽ rất vui vì các con của Mẹ đã hoàn thành nhiệm vụ, quê hương của Mẹ cũng vừa xây dựng thành công xã nông thôn mới.



