“NGƯỜI MẸ TỰ TAY CHÔN CON” – CÂU CHUYỆN CỦA MẸ LƯƠNG THỊ MIỀN
HÀ NGỌC ANH
Ở vùng đất thép Củ Chi có một người mẹ đã trải qua những mất mát mà không người mẹ nào muốn phải trải qua. Đó là Mẹ Việt Nam anh hùng Lương Thị Miền, sinh năm 1936 trong một gia đình nông dân có truyền thống cách mạng. Tuổi trẻ của mẹ gắn với những công việc âm thầm của hậu phương như đào hầm bí mật, nuôi giấu cán bộ, bám đất và bám làng giữa bom đạn. Tháng 2/1970, người chồng đầu tiên của mẹ là ông Nguyễn Văn Đê, Bí thư Chi bộ ấp Đồng Lớn, hy sinh khi đang hoạt động cách mạng. Chưa đầy nửa năm sau, mẹ lại nhận tin con gái đầu lòng Nguyễn Thị Mai hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng đau đớn hơn nữa là mẹ đã phải tự mình lo việc chôn cất người con gái. Theo lời kể của gia đình, sau khi mẹ vừa chôn cất con ở khu đất cạnh nhà, bom lại dội xuống khiến phần mộ tan hoang. Nỗi đau tưởng như đã đủ lớn lại một lần nữa ập xuống khi người mẹ phải chứng kiến nơi con mình nằm cũng bị chiến tranh phá hủy. Những năm tháng sau đó, mẹ Miền tiếp tục mất người chồng sau vì bom đạn. Một mình với đàn con thơ, mẹ làm đủ nghề để nuôi con, từ đan lát đến làm ruộng. Chiến tranh đã lấy đi những người thân yêu nhất nhưng không thể khiến mẹ gục ngã. Sau ngày hòa bình, năm nào đến ngày 25 Tết, mẹ cũng được con cháu đưa đi tảo mộ, thắp hương cho chồng, cho con và những người đã khuất. Ngày 4/2/2015, mẹ Lương Thị Miền được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ qua đời ngày 23/12/2025, hưởng thọ 90 tuổi. Câu chuyện của mẹ không có những trận đánh lớn hay những chiến công vang dội, nhưng lại cho người ta thấy một mặt khác của chiến tranh: nỗi đau của những người ở lại. Có những người mẹ không cầm súng, nhưng phải sống cả đời với những nấm mồ của chồng và con. Và chính sự chịu đựng, hy sinh âm thầm ấy cũng là một phần không thể thiếu trong lịch sử của dân tộc.


