Người mẹ vá áo cho chiến sĩ
Dưới ánh đèn dầu, mẹ ngồi tỉ mẩn khâu lại những vết rách trên tấm áo chiến sĩ. Mẹ không nhìn rõ đường kim, nhưng tình thương đã dẫn lối. Tấm áo ấy đã sờn vai vì đeo ba lô, đã bạc màu vì nắng gió. Mỗi mũi kim mẹ đưa như đang khâu lại những vết thương của các con. Chiến sĩ gọi mẹ bằng "Mẹ", mẹ gọi họ là "Con". Sự gắn kết thiêng liêng ấy biến mỗi ngôi nhà trên đường hành quân thành một bến đỗ bình yên, nơi người lính được tiếp thêm sức mạnh từ hơi ấm của gia đình, của tình dân tộc sâu nặng.
Dưới ánh đèn dầu, mẹ ngồi tỉ mẩn khâu lại những vết rách trên tấm áo chiến sĩ. Mẹ không nhìn rõ đường kim, nhưng tình thương đã dẫn lối. Tấm áo ấy đã sờn vai vì đeo ba lô, đã bạc màu vì nắng gió. Mỗi mũi kim mẹ đưa như đang khâu lại những vết thương của các con. Chiến sĩ gọi mẹ bằng "Mẹ", mẹ gọi họ là "Con". Sự gắn kết thiêng liêng ấy biến mỗi ngôi nhà trên đường hành quân thành một bến đỗ bình yên, nơi người lính được tiếp thêm sức mạnh từ hơi ấm của gia đình, của tình dân tộc sâu nặng.



