Cựu Thanh niên xung phong

Người mẹ vá áo dưới ánh hỏa châu

Giữa những đêm chiến tranh ở Quảng Trị, bầu trời không chỉ có bóng tối. Thỉnh thoảng, từng quả hỏa châu được bắn lên, treo lơ lửng rồi tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh, soi rõ từng mái nhà, từng lối ngõ, từng thân người đang nép mình trong lo âu.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thứ ánh sáng chập chờn ấy, có một người mẹ ngồi lặng lẽ bên góc nhà.

Trước mặt mẹ là chiếc áo đã sờn vai – áo của con, hay của chồng nơi tiền tuyến. Mẹ cầm kim, xỏ chỉ, đôi tay đã quen với công việc này từ bao năm. Mỗi mũi kim đi qua lớp vải không chỉ để vá lại một chỗ rách, mà như đang vá lại những thiếu thốn, những đứt gãy của cuộc đời trong chiến tranh.

Hỏa châu bừng sáng.

Cả không gian bỗng hiện rõ. Bóng mẹ in lên vách đất, gầy guộc mà nhẫn nại. Ánh sáng ấy không ấm như ngọn đèn dầu, cũng không bền lâu. Nó đến rồi tắt, để lại bóng tối dày đặc hơn. Nhưng mẹ vẫn tranh thủ từng khoảnh khắc ngắn ngủi ấy để khâu vá.

Có lúc, kim lệch đi vì tay run. Không phải vì yếu, mà vì mỗi lần ánh sáng vụt tắt, nỗi lo lại tràn về: bom có thể rơi bất cứ lúc nào.

Nhưng rồi, khi hỏa châu khác lại bùng lên, mẹ lại cúi xuống, tiếp tục.

Từng đường kim, mũi chỉ nối tiếp nhau trong im lặng.

Chiếc áo dần được vá lành. Không còn nguyên vẹn như trước, nhưng đủ để giữ ấm, đủ để người mặc tiếp tục đi qua những ngày gian khó. Và cũng như thế, người mẹ đang âm thầm giữ cho gia đình mình không rơi vào tuyệt vọng.

Trong chiến tranh, có những ánh sáng rực rỡ của bom đạn. Nhưng cũng có những ánh sáng lặng lẽ như vậy – ánh sáng của hỏa châu, và sâu hơn nữa, là ánh sáng của tình yêu thương.

Người mẹ không cầm súng, không ra chiến trường. Nhưng trong từng mũi kim dưới ánh sáng chập chờn ấy, mẹ đang góp phần giữ gìn một điều rất lớn lao:
giữ cho cuộc sống không bị đứt đoạn,
giữ cho con người còn đủ ấm áp để đi qua chiến tranh.

Ánh hỏa châu rồi sẽ tắt.
Nhưng những đường kim của mẹ –
thì còn mãi trong ký ức, như một thứ ánh sáng không bao giờ lụi tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn