Người mẹ vá áo dưới làn bom bi
Mẹ Thứ vốn nổi tiếng khắp vùng vì sự gan dạ và lòng thương bộ đội như con đẻ của mình. Một đêm năm 1972, khi đoàn xe vận tải dừng chân bên bìa rừng để đợi công binh vá đường, mẹ đã gom tất cả những chiếc áo trấn thủ rách nát của các chiến sĩ về để vá lại. Giữa lúc mẹ đang mải miết bên ánh đèn dầu tù mù, một trận bom bi bất ngờ dội xuống ngay đầu ngõ. Mẹ không xuống hầm mà chỉ vội vã lấy tấm liếp che lên đống áo của bộ đội vì sợ bụi đất làm bẩn những chiếc áo vừa vá xong. Mẹ bảo: "Quần áo các con sạch sẽ, ấm áp thì đi chiến trường mới vững tâm đánh giặc được". Hình ảnh người mẹ gầy gò, đôi mắt đã lòa vì khói bếp vẫn cần mẫn từng mũi kim dưới làn đạn đã khắc sâu vào tâm trí những người lính lái xe năm ấy. Khi đoàn xe chuyển bánh, mỗi người lính đều thấy ấm lòng hơn khi khoác lên mình chiếc áo có bàn tay mẹ chăm chút. Mẹ Thứ không bao giờ đòi hỏi danh hiệu, mẹ chỉ mong sao các con của mẹ đi rồi lại bình yên trở về.



